Thông báo Wechat không chỉ hiện lên một lần, cứ một chốc một lát màn hình báo tin lại sáng. Chiếc điện thoại màu đen của anh lập tức bị tin nhắn đến hiện lên chiếm trọn màn hình.
Có thể cảm thấy sự sốt ruột của đầu bên kia. Trần Y thấy thế, không hiểu sao trong lòng lại có chút đắc ý. Chiếc Porsche cứ thế chậm rãi chạy vào gầm gara.
Lúc Trần Y xuống xe, cô nhìn chiếc túi trong tay, chút cảm giác đắc ý đó hơi trùng xuống. Cô đưa túi cho Văn Trạch Tân: “Anh muốn ăn à?”
Văn Trạch Tân nới lỏng cà vạt quay đầu lại nhìn, dường như mới nhớ đến chiếc túi này, anh giơ tay nhìn đồng hồ, rủ mắt nhìn qua: “Sắp tới giờ cơm tối rồi, đợi lát nữa nguội rồi lại không ngon, vứt nó đi đi.”
Trần Y sửng sốt, cô nhìn anh.
Trần Y thuận tay ném túi bánh su kem đi. Nhìn thấy một chiếc bánh rớt ra ngoài, màu sắc bơ kem matcha tan mát, trong lòng Trần Y lại có hơi đắc ý.
Cô thu hồi tầm mắt, được Văn Trạch Tân dắt lên lầu.
Chị Lệ đã làm xong cơm chiều, bốn món mặn một món canh vẫn còn nóng hổi. Hai người ngồi xuống bàn ăn, Trần Y gắp miếng xương sườn trước mặt vào bát Văn Trạch Tân.
Văn Trạch Tân nhìn cô, khoé môi khẽ nhếch lên.
Lúc này, tiếng di động từ điện thoại màu đen trên mặt bàn vang lên, đánh vỡ sự yên lặng. Văn Trạch Tân nghiêng đầu nhìn rồi thu hồi tầm mắt, cúi đầu ăn cơm.
Vẻ mặt không rõ ràng, nhưng cũng chẳng có tí dao động nào.
Trần Y lướt mắt nhìn qua màn hình di động, thấy trên màn hình xuất hiện một dãy số.
Là Lâm Tiêu Sanh gọi tới.
Cô cũng thu hồi tầm mắt, cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Tiếng di động cứ chốc chốc lại vang lên, Văn Trạch Tân vẫn không nhận điện thoại, Trần Y nắm chặt đôi đũa, cũng không nói gì.
Cô đứng dậy múc canh. Khi cô đặt bát canh xuống trước mặt người đàn ông, đang định thu tay lại thì Văn Trạch Tân duỗi tay nắm lấy bàn tay cô đùa nghịch: “Tôi không uống canh này, ngấy.”
Trần Y “À” một tiếng rồi nói: “Vậy tự em uống vậy.”
Cô bê bát canh đi.
Bàn tay cũng thoát khỏi lòng bàn tay anh.
Văn Trạch Tân thấp giọng cười một tiếng, di động lại vang lên, đầu ngón tay của anh ấn xuống, cũng đồng nghĩa với việc không nhận.
Trần Y bưng bát canh lên uống một ngụm, mắt nhìn vào màn hình di động đã tối lại, mới chầm chậm dịch chuyển tầm mắt, trên mặt cô không có bất kỳ cảm xúc nào.
Nhưng lại cảm thấy bát canh này uống thật ngon, không ngấy một chút nào.
Đêm muộn.
Trần Y dựa vào ghế lười đọc sách, cô đang chuẩn bị thi CPA*, ngòi bút liên tục hoạt động trên giấy. Trong phòng ngủ chỉ bật chiếc đèn màu cam ở chỗ ghế lười nên hơi tối.
(*CPA: Chứng chỉ kiểm toán viên Quốc tế)
Tiếng bước chân từ cửa truyền đến, Văn Trạch Tân cởi áo khoác, tuỳ tiện ném lên giường. Anh đi đến phòng quần áo lấy áo ngủ, liếc mắt nhìn Trần Y. Trần Y cũng ngước mắt lên nhìn anh.
Anh vào phòng quần áo lấy áo ngủ ra, liếc nhìn quyển sách trong tay cô: “Đã chuẩn bị thi CPA rồi à?”
Trần Y ừ một tiếng: “Nên chuẩn bị từ năm ngoái rồi.”
“Thần Diệu mấy năm nay thay đổi vài đối tác, không quá ổn định.” Văn Trạch Tân cởi đồng hồ, sau đó đặt điện thoại lên tủ đầu giường. Thân hình to lớn của anh bao phủ hết cả đèn ở đầu giường, gương mặt góc cạnh vô cùng rõ ràng không ai sánh nổi.
Anh trai anh thì cuồng vọng bên ngoài, Văn Trạch Tân thì lại là kiểu cuồng vọng bên trong.
Trần Y nói: “Ừm, không thể nào so sánh với Tứ Đại.”
Thần Diệu là văn phòng làm việc của cô.
Văn Trạch Tân cười một tiếng, kéo áo sơ mi ra, lộ ra mấy cơ bụng ở eo, anh nhàn nhạt nói: “Đều giống nhau cả, tỷ lệ đào thải nhân viên quá cao, đạt tới SA2 thì nhanh chóng tranh thủ tăng chức. Mấy năm trước có CPA thì đã có thể thăng chức, nhưng mấy năm nay không quá dễ dàng, em cần cố gắng.”
Trần Y gật đầu: “Em biết”
Văn Trạch Tân không nói gì nữa, anh cởi cúc áo sơ mi đi vào phòng tắm. Trần Y thu hồi tầm mắt, tiếp tục đọc sách. Trong phòng tắm truyền tới tiếng nước, cùng tiếng chuông của di động kêu trên tủ đầu giường.
Là tiếng chuông của cuộc gọi đến.
Vang lên từng hồi từng hồi. Trần Y dừng lại một chút, từ trong sách ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua chiếc điện thoại đang rung lên tới mức như sắp rơi xuống, lúc này cửa phòng tắm mở ra.
Anh mặc áo choàng tắm dài bước ra, Trần Y cụp mắt, tiếp tục đọc sách.
Văn Trạch Tân lau tóc, tỏ ra thờ ơ với cuộc gọi trên điện thoại. Sau khi lau khô tóc, anh hơi khom lưng cầm lấy di động nhìn một cái, lại ngắt cuộc gọi tới rồi đặt điện thoại về chỗ cũ.
Sau đó anh đi về phía Trần Y, thấp giọng hỏi: “Xem xong chưa?”
Trần Y ngẩng đầu.
Văn Trạch Tân cúi người, nhìn cô mấy cái: “Ngủ thôi.”
“Ừ.” Trần Y gấp sách lại, đặt laptop lại chỗ cũ, chân vừa chạm đất thì Văn Trạch Tân đã ôm chặt lấy eo cô rồi bế lên giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
