Trần Y bảo người giúp việc tiễn cô ta.
Bên ngoài truyền đến tiếng xe, Trần Y quay người trở về phòng khách, Văn Trạch Tân đang cúi đầu đọc văn kiện, ngước mắt nhìn cô một cái: “Đi tắm.”
Trần Y mím mím môi, ừ một tiếng, quay người bước về phía cầu thang.
Tắm xong ra ngoài, Trần Y mặc đồ ngủ, liếc xuống dưới nhà một cái. Văn Trạch Tân vẫn ngồi đó xem văn kiện, người giúp việc cũng đã hết giờ làm, trong nhà cực kỳ tĩnh lặng.
Trần Y thu hồi tầm mắt, quay người trở về phòng.
Trong điện thoại có rất nhiều tin nhắn, cô cầm lên xem, là hai tin nhắn của giáo viên Nghiêm gửi tới.
Giáo viên Nghiêm: [Xin lỗi cô, Trần Y. ]
Giáo viên Nghiêm: [Thực sự xin lỗi cô, là do tôi nhất thời tò mò.]
Trần Y không trả lời giáo viên Nghiêm nữa. Thực ra cô cũng rất tò mò, cô thiên kim thế gia đó là ai, lại có thể dám đặt ảnh của chồng người khác làm hình nền điện thoại.
Nhưng Trần Y chẳng muốn tự dây thêm phiền phức cho mình, càng nhịn lại không đi hỏi.
Lúc này, cửa phòng mở ra, Văn trạch Tân cầm văn kiện trong tay đi vào. Trần Y nhìn anh một cái, nằm xuống, kéo chăn đến vai. Văn Trạch Tân tiện tay bỏ văn kiện lên đầu giường, quay người lên giường. Trần Y đang định nhắm mắt, cánh tay của người đàn ông từ sau lưng ôm lấy eo của cô, nóng bỏng mà lại mang theo chút ý tứ gì đó.
Trần Y nhắm mắt, giả vờ không biết gì.
Nhưng qua một hồi, cô vẫn nghiến răng nghiến lợi hé mắt, Văn Trạch Tân mở mắt, nhéo má cô, vừa cười vừa hôn cô. Trần Y nghiêng đầu, hai tay bị anh nắm lấy đặt lên trên đầu giường, mười ngón tay đan vào nhau.
Đúng lúc này điện thoại vang lên, là điện thoại của Văn Trạch Tân, vang lên tới mức ồn ào. Trong không khí mờ mịt, Trần Y nghiêng đầu nhìn cái điện thoại kia.
Lông mày của Văn Trạch Tân hơi nhíu lại, có chút bực mình, vung tay lên.
Cốp.
Điện thoại rơi xuống, nằm ngửa trên mặt đất. Một chuỗi số quen thuộc lọt vào mắt Trần Y, cô vội vàng liếc nhìn một quá, là dãy số lần trước.
Là của cô gái đó.
Sau đó, Trần Y cũng chẳng còn tâm tư đi quan tâm chuyện người khác, cô bị giày vò đến mức toàn thân vô lực. Một lúc lâu sau, lại tắm lại một lần, Trần Y nghiêng người, bàn tay nắm lấy chăn, buồn ngủ.
Văn Trạch Tân xoa tóc cô, đứng dậy đi nhặt điện thoại. Bởi vì động tác này của anh, Trần Y mở mắt, nhìn theo bóng lưng của anh, người đàn ông xem điện thoại một lúc, lại để điện thoại lên kệ ở đầu giường.
Anh chuẩn bị lên giường đi ngủ, điện thoại lại một lần nữa vang lên. Anh tiện tay cầm lấy xem, sau đó nhấc lên nghe, cất giọng trầm trầm: “Cái gì?”
“Gửi email cho tôi, bây giờ tôi xem.” Văn Trạch Tân nói rồi đứng dậy, chỉnh sửa áo tắm, trước khi đi liếc mắt nhìn Trần Y, Trần Y nhắm chặt mắt lại.
Văn Trạch Tân nhìn thấy hết, anh cười thành tiếng, cúi người xoa xoa tóc cô: “Tối nay tôi làm việc ở thư phòng.”
Nói xong anh đứng dậy, đi ra khỏi cửa. Trần Y mở mắt, nhìn anh đặt điện thoại xuống, lại đi tìm một số điện thoại nào đó, rồi lại ấn vào nút quay về. Trần Y nhìn chằm chằm cánh cửa một hồi rồi mới nhắm mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
