Chương 96: Khăn tăm rơi xuống. “Là một đóa hoa mai, năm ngoái em mới xăm lên, hoa mai chính là loài hoa mà em yêu thích.” Cô từng chữ từng chữ chậm chạp mà rõ ràng nói, trên mặt có một tia ý cười quỷ dị không dễ phát hiện.
Vốn tưởng rằng Lục Kiến Nghi còn muốn nói thêm cái gì, không nghĩ tới anh chỉ lạnh lùng ném ra ba chữ: “Mau cút đi!”
Trên mặt Lục Kiến Nghi không có chút biểu tình nào, phảng phất bao trùm một cái mặt nạ bằng băng, đem tất cả biểu tình đều đóng băng lại, chỉ có một đôi mắt âm u mà thâm trầm, giống như giếng cổ ngàn năm, không nhìn thấy đáy.
“Lại đây.” Anh ra lệnh.
Cô lộ ra bộ dáng ngượng ngùng, bước nhỏ đi tới.
“Quay qua đây!” Biểu tình của anh cực kỳ nghiêm túc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)