Khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Lục Kiến Nghi không lộ ra chút cảm xúc nào, vẫn lạnh lùng y như cũ. Trông cứ như thể anh không hề nghe Lục Kiều Sam thấy đang nói chuyện, cũng không để ý đến Hoa Mộng Lan đang ở trước mặt mình vậy.
Kiều An mỉm cười. Nhìn thấy nhân viên phục vụ bước tới gần, cô ta thuận tay lấy một ly rượu đưa cho Lục Kiến Nghi: “Kiến Nghi, rượu này ngon cực kỳ, anh có muốn nếm thử một chút không?”
Lục Kiến Nghi nhận ly rượu rồi nhấp một ngụm nhỏ, khóe miệng khẽ cong lên, tuy rằng khóe miệng của anh chỉ khẽ nhếch lên thành một góc nhỏ đến mức gần như không thể phát hiện ra nhưng vẫn khiến Kiều An vô cùng thỏa mãn.
Lục Kiến Nghi như vậy là đang khen cô ta hành động rất vừa lòng anh.
Anh thích cô ta, còn cô ta thì biết cách làm thế nào để hầu hạ khiến anh vui vẻ.
Hoa Mộng Lan hoàn toàn bị phớt lờ giống như không khí. Cô ta cảm thấy xấu hổ, mất mát và nhục nhã.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)