Buổi tối, Hoa Hiền Phương vừa trở lại đã nhìn thấy Lục Vinh Hàn đang khiển trách Lục Kiều Sam.
Thấy cô, Lục Kiều Sam cũng cảm giác như thấy được kẻ thù và đối tượng phát tiết lửa giận. Cô ta từ trên ghế salon nhảy cẫng lên, “Đều là do đồ hèn hạ thấp kém này, đều là cô ta gây ra họa, cô ta chính là một kẻ gieo họa, là một ngôi sao chổi, không nên rước cô ta vào nhà.”
Hoa Hiền Phương không nói gì, cô biết lúc này, cách xử lý tốt nhất đó chính là nói năng thận trọng, để mặc cho Lục Kiều Sam chửi rủa.
Một cánh tay cứng rắn như sắt thép duỗi ra kéo cô đến bên cạnh, không biết là muốn giam cầm cô hay là muốn bảo vệ cô.
Cô cảm thấy hẳn là ý trước.
Tu La Ma Vương thì không thể nào bảo vệ cô được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)