Về đến nhà, Ninh Hy cẩn thận cất chiếc nhẫn đi, giống như đang trân tàng một giấc mộng đẹp bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.
Biết tin bố mẹ Dịch Tử Luật sẽ đến vào lúc một giờ chiều ngày mốt, cô liền dọn dẹp phòng trước một đêm. Tháo tấm vải xanh xuống, rồi tạm thời để hành lý của mình vào phòng chứa đồ, định đợi hai người già về khách sạn rồi mới chuyển ra.
Mọi thứ dọn dẹp xong xuôi, cô đứng giữa phòng khách, nhìn chiếc sô pha đã được bố trí tỉ mỉ.
"Tổ ấm" mà cô sống tạm bợ nhiều năm qua, giờ đã được dọn sạch hoàn toàn. Để tạo ra ảo giác về việc nghỉ ngơi hàng ngày, cô thậm chí còn dùng gối tựa, chăn mỏng làm điểm nhấn.
Ngày ra sân bay đón người, cô đi tàu điện ngầm một mình. Đứng ở cửa đón khách đông đúc, nhìn chằm chằm từng hành khách bước ra, sợ bỏ lỡ.
Cho đến khi hai bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt, Ninh Hy lập tức nở nụ cười, bước nhanh tới đón.
"Bố, mẹ, đi đường vất vả rồi ạ."
Cô tự nhiên đưa tay ra, muốn đỡ lấy chiếc vali nhỏ trong tay Quan Lâm.
"Không vất vả. Tiểu Hy, đợi lâu rồi phải không con?"
Quan Lâm mỉm cười đưa vali ra, ánh mắt lướt qua phía sau cô: "Sao không thấy Tiểu Luật?"
Bàn tay đang giơ lên của Ninh Hy khựng lại, ngoài mặt ôn hòa nói: "Hôm qua anh ấy tập phục hồi chức năng hơi mệt, sáng dậy tinh thần không được tốt lắm, con sợ anh ấy đi lại bôn ba quá vất vả, nên để anh ấy ở nhà nghỉ ngơi rồi ạ."
Lý do này vừa giữ thể diện cho anh, vừa che đậy sự thật là anh không muốn đến.
Dịch Vọng Đức nghe vậy, nặng nề thở dài một tiếng: "Vất vả cho con rồi, đứa trẻ ngoan."
Trên chuyến taxi trở về, Quan Lâm nắm tay Ninh Hy, lải nhải chuyện nhà cửa.
Ninh Hy mỉm cười hùa theo, tâm trí đã sớm bay về ngôi nhà sắp sửa đón nhận "sự kiểm tra" kia.
"Bố mẹ, hai người ngồi đi ạ, con đi rửa chút hoa quả."
Sau khi vào nhà, cô thu xếp cho hai người già xong, liền quay người bước vào bếp.
"Tiểu Luật đâu con?"
"Anh ấy đang tập luyện trong phòng phục hồi chức năng ạ."
Bên trên còn treo một tấm biển, cấm làm phiền.
Dịch Vọng Đức và Quan Lâm nhìn nhau, thần sắc phức tạp đánh giá ngôi nhà này.
Ban đầu, họ mang đầy ác cảm với cô gái gián tiếp khiến con trai mình tàn phế này, nhưng nhìn cô ân cần chăm sóc suốt nhiều năm như một ngày, thái độ cũng dần mềm mỏng lại.
Hai gia đình thậm chí còn bắt đầu vun vén cho cuộc hôn nhân này, nhưng lại vấp phải sự phản đối kịch liệt của Dịch Tử Luật, mối quan hệ có một thời gian trở nên căng thẳng.
Nếu không phải sau đó xảy ra một số chuyện, đoán chừng có nói rát họng cũng sẽ không đồng ý.
Những năm qua, họ cũng không can thiệp vào cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ, mà Dịch Tử Luật và Ninh Hy cũng chỉ về thăm nhà một chuyến vào dịp Tết, đây là lần đầu tiên họ đến ngôi nhà nhỏ này.
"Tiểu Hy đừng bận rộn nữa, mau lại đây nói chuyện với bố mẹ nào."
Quan Lâm vẫy gọi, ánh mắt lại sớm rơi vào chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của Ninh Hy, khóe mắt hiện lên nụ cười an ủi.
Ninh Hy bưng đĩa hoa quả ngoan ngoãn ngồi xuống.
Quan Lâm nắm tay cô, làm như vô tình nói: "Nhà anh họ của Tử Luật vừa mới đón thêm một tiểu công chúa, đáng yêu lắm. Hai đứa cũng cố gắng lên nhé!"
Bọn họ đến thăm lần này chủ yếu có hai mục đích, một là để thăm Dịch Tử Luật, còn một mục đích nữa là hy vọng sớm được bế cháu nội.
"Mẹ, chuyện này không vội..."
Tai Ninh Hy hơi đỏ lên, theo bản năng liếc nhìn phòng phục hồi chức năng đang đóng chặt cửa.
"Sao lại không vội? Hai đứa kết hôn cũng được hai năm rồi..."
Quan Lâm hạ giọng: "Yên tâm, tối nay bố mẹ sẽ ngủ trên sô pha, bọn trẻ các con cứ thoải mái."
Ninh Hy khó xử cắn môi, cô vốn chỉ định dọn dẹp sô pha làm bộ làm tịch, nhưng tư thế của hai người già có vẻ như đã quyết tâm ở lại qua đêm.
Cô cúi đầu, đầu ngón tay vuốt ve chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út. Trong lòng không có nửa điểm vui mừng, ngược lại phần nhiều là lo lắng, bởi vì cô biết, theo tính cách hiện tại của Dịch Tử Luật, chắc chắn sẽ không đồng ý, nói không chừng còn cãi nhau một trận to.
"Bố mẹ, hai người yên tâm..."
Lời còn chưa dứt, cửa phòng phục hồi chức năng đã được mở ra.
Dịch Tử Luật điều khiển xe lăn từ từ đi ra, tóc trước trán ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào da.
"Tiểu Luật!" Quan Lâm lập tức tiến lên đón, đáy mắt tràn đầy sự quan tâm: "Mau để mẹ xem nào."
Ánh mắt Dịch Tử Luật rơi về phía họ, thần sắc vẫn xa cách: "Bố, mẹ."
Họ biết biến cố đó đả kích anh rất lớn, cũng chấp nhận sự thật tính tình anh đại biến, không hề tức giận vì thái độ lạnh nhạt này.
Dịch Vọng Đức ôn tồn nói: "Bố và mẹ mang cho con chút đặc sản con thích ăn đây."
Những thứ gọi là đặc sản đó chẳng qua chỉ là hoa quả tươi, ở thành phố W cũng có thể mua được, lặn lội đường xa đến đây chắc chắn có mục đích khác.
Dịch Tử Luật đi thẳng vào vấn đề: "Có chuyện gì cứ nói thẳng đi ạ."
Ninh Hy đưa qua một chiếc khăn khô: "Lau mồ hôi đi anh, kẻo cảm lạnh."
Quan Lâm và Dịch Vọng Đức trao đổi một ánh mắt, hai người dùng vai huých nhau, cuối cùng vẫn là Quan Lâm mở miệng:
"Mẹ chỉ là nhớ con, đến thăm con thôi. Con cũng đừng tốn kém nữa, tối nay mẹ và bố con ngủ tạm trên sô pha, trải thêm cái nệm dưới đất là được rồi."
Hàm ý trong lời nói này không thể rõ ràng hơn.
Dịch Tử Luật đột ngột quay đầu nhìn Ninh Hy.
Cô đang cúi đầu, tóc mái che khuất đôi mắt, hai tay nắm chặt lấy vạt áo.
Ninh Hy cảm nhận rõ ràng ánh mắt kia đang rơi trên người mình, cúi gầm mặt né tránh.
Cho đến khi giọng nói cứng rắn của Dịch Tử Luật phá vỡ sự bế tắc: "Con đặt phòng cho bố mẹ ở khách sạn gần đây."
Quan Lâm lập tức phản bác: "Cho dù con có đặt, bố mẹ cũng sẽ không đến ở!"
Dịch Vọng Đức hùa theo: "Đúng vậy, bố mẹ lặn lội đường xa đến đây, con còn muốn đuổi bọn ta ra ngoài sao?"
Nhìn bố mẹ kẻ xướng người họa, Dịch Tử Luật trầm giọng nói: "Vậy hai người ở đây, con đi."
Thấy vậy, Quan Lâm chuyển sang chiêu bài bi thương: "Aiz! Bố mẹ có tuổi rồi, chỉ muốn xem con sống có tốt không, bây giờ á, được nhìn thấy con ngày nào hay ngày nấy..."
"Đủ rồi." Dịch Tử Luật mất kiên nhẫn ngắt lời: "Còn nói nữa, bây giờ con mua vé máy bay cho hai người về luôn."
"Mày, cái đồ nghịch tử này! Muốn chọc tức chết bọn ta sao?!"
Mắt thấy cuộc cãi vã ngày càng gay gắt, Ninh Hy lấy hết can đảm nói: "Bố mẹ, hay là tối nay hai người cứ ở lại đây đi ạ."
Cô biết mình đang nói gì không???
Dịch Tử Luật ngoắt đầu nhìn cô, trong mắt viết đầy sự khó tin.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



