Ông lão họ Tống tuy không nhìn thấy sát khí, nhưng lại thấy rõ ràng chiếc ngọc bội trong tay Tần Châu dần dần trở nên trong suốt, tinh khiết.
Trước đó, khi còn trong tay ông, ngọc bội như phủ một lớp bụi mờ, chất ngọc chỉ thuộc loại trung bình. Vậy mà giờ đây, nó đã là ngọc thượng phẩm, giá trị không phải tầm thường.
Tần Châu đứng dậy, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve ngọc bội trong tay.
Ngay sau đó, cô đặt nó lên bàn.
"Xong rồi."
Giọng nói bình tĩnh, lãnh đạm.
Vừa dứt lời, cô xoay người rời đi.
"Cô gái, xin dừng bước!"
Ông lão họ Tống vội vàng cầm lấy ngọc bội trên bàn, nhanh chóng đuổi theo.
Tần Châu quay đầu lại, ánh mắt thoáng vẻ nghi hoặc như đang hỏi ông còn việc gì.
Ông lão chắp tay, giọng nói gấp gáp: "Tôi họ Tống, bán hàng rong ở cầu Thông Sát này nhiều năm rồi, người ta gọi tôi là Tống Bán Tiên, không biết cô nương có thể cho tôi xin số điện thoại được không?"
Hiện tại ông vẫn chưa rõ thực lực thật sự của Tần Châu, nhưng cảnh tượng cô vừa ra tay đã in sâu vào trong tâm trí ông.
Bao nhiêu năm nay, ông không phải chưa từng gặp cao nhân, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể nhìn thấy hình dạng của sát khí bằng mắt thường.
Trực giác của ông mách bảo phải nắm bắt cơ hội này, nếu bỏ lỡ, ông sẽ hối hận cả đời.
Tần Châu khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn quanh cầu Thông Sát, không biết nghĩ đến điều gì mà sắc mặt cô dịu lại đôi chút.
Cô mỉm cười đọc số điện thoại, giọng nói chắc chắn: "Chúng ta sẽ sớm gặp lại."
……
Bắc Kinh, Học viện Thịnh Thế.
Sáng sớm tháng sáu, khung cảnh đại học vẫn yên bình như mọi ngày.
Sinh viên túm năm tụm ba, thong thả dạo bước khắp sân trường, người đến lớp, người tới nhà ăn.
Giữa dòng người nhộn nhịp ấy, Tần Châu lặng lẽ đứng đó, gương mặt xinh đẹp thoáng nét u buồn, ánh mắt xa xăm.
Luân hồi chuyển tiếp, kiếp này cô lại một lần nữa trở về nơi đây.
Học viện Thịnh Thế là học viện cao cấp nhất Bắc Kinh, thậm chí là cả nước. Sinh viên ở đây đa phần đều là những người có tiền có thế, xuất thân bối cảnh không hề tầm thường.
Còn Tần Châu là nhờ Tần gia bỏ tiền mới có được cơ hội theo học tại ngôi trường danh tiếng cả nước này.
Kiếp trước, cô học ở Thịnh Thế chưa được nửa năm đã bị mẹ con Thanh Nhàn và Thanh Khả Tâm hãm hại đến thân bại danh liệt, buộc phải thôi học.
"Ôi chao, xem ai kìa, sáng sớm thế này mà mình không nhìn nhầm người chứ?"
Một giọng cười trong trẻo vang lên từ phía sau, trong giọng nói có chút thân mật khó nhận ra.
"Hai người đi trước đi, lát nữa gọi điện thoại nhé." Cô gái tóc đỏ rượu vẫy tay với hai người bên cạnh.
"Vậy lát nữa gặp."
Hai nữ sinh cười nói rồi rời đi.
Tần Châu nhìn chằm chằm cô gái tóc đỏ rượu, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, đôi mày nhíu chặt.
"Tần Châu, em nhìn cái gì vậy?" Cô gái tóc đỏ rượu bước về phía Tần Châu, sắc mặt hơi khó chịu: "Mới mấy ngày không gặp đã không nhận ra chị rồi sao?"
"Chị Lăng." Tần Châu thả lỏng đôi mày, mỉm cười chào hỏi.
Làm sao có thể không nhận ra.
Đây là người con gái duy nhất đối xử tốt với cô ở kiếp trước, giữa những kẻ quyền quý giả tạo này.
Lăng Hiểu Huyên, người của Lăng gia, một trong sáu đại thế gia tộc.
Lăng Hiểu Huyên đi đến trước mặt Tần Châu, vỗ nhẹ lên vai cô, rất tự nhiên khoác vai cô.
Thấy quầng thâm dưới mắt Tần Châu, cô lo lắng hỏi: "Sao vậy, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của em trắng bệch thế kia, tối qua không ngủ ngon à?"
Tần Châu từ từ cụp mắt xuống, che giấu sự không thoải mái trong đáy mắt.
Trước khi đến trường, cô đã thay một bộ quần áo khác, áo len cổ cao màu be, quần dài trắng, tất cả dấu vết do trải qua đêm qua đều được che giấu kín đáo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
