Lúc này, Ôn Du mới lấy tay che miệng, ho khùng khục vài tiếng rồi yếu ớt nói: "Trên người ta hiện giờ chỉ còn ngần này thôi. Bán được vài chiếc khăn tay thì đổi được mấy đồng bạc cơ chứ? Xin hảo hán giơ cao đánh khẽ, đừng làm khó dễ kẻ hèn này nữa."
Tên cầm đầu nghiến răng kèn kẹt, cười gở: "Lão tử đi đòi nợ thuê cho sòng bạc, đánh gãy chân người ta mà kẻ đó còn chẳng dám mở miệng kêu ca lão tử làm khó dễ đâu! Chẳng qua là cái bản mặt ghẻ lở của mày làm lão tử nhìn thấy ngứa mắt buồn nôn quá thôi. Lão tử cũng lười phí lời với mày, khôn hồn thì vứt xấp vải lụa trên tay lại rồi cút xéo đi!"
Những lời lẽ thô bỉ cùng thái độ sư tử ngoạm há miệng to đòi hỏi của đối phương khiến ánh mắt Ôn Du lạnh đi vài phần. Xấp vải lụa trên tay chính là món đồ đáng giá nhất của nàng lúc này, tuyệt đối không thể để rơi vào tay bọn chúng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


