Thấy Ôn Du cứ lặng thinh không đáp, quý phu nhân lại tưởng nàng bị mức thù lao hậu hĩnh kia làm cho kinh ngạc. Bà ta cũng chẳng bận tâm, chỉ nhàn nhạt gọi tên tỳ nữ hầu hạ bên dưới.
Tiểu nha hoàn lập tức hiểu ý, lấy ra một thỏi bạc nhỏ đưa cho Ôn Du rồi dặn dò: "Đây là tiền đặt cọc. Trong vòng một tháng tới, ngươi đừng nhận thêm mối làm ăn nào khác nữa, chỉ cần chuyên tâm thêu món đồ mà phu nhân nhà ta cần là được. Nhà ngươi ở đâu? Lát nữa phu nhân sẽ sai người đem vải vóc, chỉ lụa cùng với mẫu thêu đưa đến tận nơi cho ngươi."
Trong lòng Ôn Du vốn đã có tính toán riêng. Nàng đưa tay nhận lấy thỏi bạc, sau đó báo địa chỉ ngõ hẻm nơi Tiêu gia đang ở.
Đợi đến khi quý phu nhân xua tay ra hiệu cho phép rời đi, Ôn Du mới khẽ khom người cáo lui. Từ đầu chí cuối, nàng chưa từng ngước mắt lên nhìn thẳng, nhưng dẫu chỉ hơi cúi đầu, khí chất toát ra từ nàng vẫn khiến người ta cảm thấy một vẻ thanh tao, tuyệt trần mà chẳng hề hèn mọn.
Nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, quý phu nhân không khỏi lấy làm lạ, lẩm bẩm: "Khí độ toát ra từ con bé này, nhìn thế nào cũng chẳng giống một kẻ phải dựa vào nghề thêu thùa để kiếm cơm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


