Khi ở nhà, nàng luôn ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến mức khiến người ta phải xót xa. Thế nhưng, khi đứng giữa khu chợ ồn ào này, phong thái ung dung bán khăn tay, cùng dáng vẻ không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh lúc bàn chuyện làm ăn với gã thương lái của nàng, lại đột nhiên khiến Tiêu Huệ Nương liên tưởng đến hai chữ "quý khí".
Có lẽ cũng chính nhờ khí chất cao quý khó dùng lời diễn tả ấy toát ra từ người nàng, nên đám phụ nhân và các tiểu nương tử xúm lại mua khăn ở sạp vải ban nãy ai nấy đều cư xử vô cùng khách sáo, lịch thiệp. Bọn họ hoàn toàn chẳng có lấy nửa điểm kén cá chọn canh hay cò kè bớt một thêm hai như lúc mua đồ ở mấy sạp thêu thùa khác.
Tiêu Huệ Nương mải mê nhìn Ôn Du đến mức ngẩn ngơ cả người, ngay cả khi có một chiếc xe bò đang rầm rập lao tới trước mặt cũng chẳng hề hay biết. May thay, Ôn Du đã nhanh tay kéo bà lại, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Đại nương, cẩn thận."
Tiêu Huệ Nương hoàn hồn, vỗ ngực nói: "Tiền cứ thế mà chui tọt vào túi, ta cứ có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy. Bước chân cũng lâng lâng, bồng bềnh cứ như đang giẫm trên đống bông mềm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


