Chẳng lẽ nàng sợ hắn chê bai nàng lười biếng không chịu làm việc, nên vừa mới lết xuống giường được đã vội vàng ôm việc vào người sao?
Hắn tự nhận bản thân chẳng phải kẻ lương thiện gì, nhưng cũng đâu đến mức hà khắc với người ta như vậy chứ?
Nhớ lại mấy lần nàng nhìn mình với ánh mắt e dè như nhìn thấy hồng thủy mãnh thú, trong lòng Tiêu Lệ tuy có chút không vui, nhưng hắn cũng chẳng thèm bận tâm nhiều.
Dù sao thì có sợ hắn, nàng mới chịu xốc lại mười hai phần tinh thần để chăm sóc tốt cho nương của hắn, đồng thời không dám ấp ủ những tâm tư mờ ám khác. Nghĩ cho cùng, đây cũng là một chuyện tốt.
Thế nhưng, cứ mỗi lần nhớ lại cái vẻ tàn nhẫn, dứt khoát của nàng khi nhặt hòn gạch đập thẳng vào đầu Trần chốc đầu, rồi lại nhìn sang dáng vẻ nhút nhát, ngoan ngoãn hiện tại, hắn lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng cho lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


