Dung mạo của hắn vốn dĩ rất xuất chúng. Lúc hắn thu lại vẻ cợt nhả, phóng đãng thường ngày mà dùng ánh mắt nhìn chằm chằm người khác để nói chuyện như thế này, ánh mắt ấy lại càng trở nên sắc bén vô song, mang theo cỗ áp bách khiến người ta phải khiếp sợ.
Ôn Du coi như không nghe thấy ý mỉa mai trong lời nói của hắn, vô cùng chân thành mà nói lời cảm tạ.
Suốt bao ngày tháng chạy trốn trong cảnh bàng hoàng, tăm tối, rốt cuộc nàng cũng đã nhìn thấy được một tia sáng hy vọng.
Chỉ cần đám thân tín tìm được nàng, thì đừng nói là ba mươi lạng bạc, dẫu có thưởng cho hắn ba trăm lạng cũng chẳng thành vấn đề.
Nghe tiếng cảm tạ của nàng, sắc mặt Tiêu Lệ lại trở nên vô cùng kỳ quái. Hắn thầm nghĩ có lẽ nữ nhân này đã bị bọn buôn người đánh cho ngốc luôn rồi. Hắn quay lưng định rời đi, nhưng khi bước tới bậu cửa thì lại khựng bước, hơi nghiêng đầu hỏi: "Nàng có tên không?"
Thấy Ôn Du không đáp lời, hắn có chút mất kiên nhẫn, cau mày giải thích: "Theo quy củ, nha hoàn mua về đều sẽ được chủ gia ban cho tên mới. Nhưng nàng chỉ là đồ gán nợ của Trần chốc đầu, nên nếu nàng đã có tên, thì cứ dùng lại tên cũ đi."
Từ phía sau lưng hắn vang lên một giọng nói khàn khàn: "Nương đặt tên cho ta là A Ngư.."
Tiêu Lệ nhướng mắt, hỏi lại: "Chữ Ngư nào?"
Ôn Du bình thản đáp: "Chữ Ngư trong câu cá chết lưới rách."
Tiêu Lệ lại ném cho nàng một ánh nhìn kỳ lạ, sau đó gật gật đầu tỏ vẻ đã biết, rồi buông rèm bước ra ngoài.
Khi tấm rèm cửa hoàn toàn buông xuống, căn phòng nhỏ bé chỉ chừng bằng bàn tay này lập tức chìm vào bóng tối u ám.
Lắng nghe tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài cửa sổ, Ôn Du cố nuốt xuống cơn ho đang chực trào nơi cổ họng. Trong màn đêm tĩnh mịch, ánh mắt vốn luôn trầm lặng của nàng rốt cuộc cũng vỡ vụn, để lộ ra muôn vàn đau đớn, xót xa.
A Ngư là nhũ danh mà mẫu thân đã đặt cho nàng.
"A Ngư, A Ngư, cá nhỏ bé bỏng của nương, sau này lớn lên nhất định sẽ trở thành một đại mỹ nhân chim sa cá lặn."
Năm ấy, mẫu thân ôm nàng vào lòng, cười nói dịu dàng với phụ vương như thế.
Ôn Du khẽ nhắm nghiền hai mắt, mặc cho dòng lệ ấm nóng âm thầm tuôn rơi trong bóng tối.
Người đời chỉ biết đến phong hiệu Hạm Dương của nàng, số người tường tận tên thật vốn chẳng có mấy, chứ đừng nói chi đến cái nhũ danh mà chỉ có phụ mẫu và huynh tẩu mới biết này.
Nàng hoàn toàn không sợ việc nói ra nhũ danh này sẽ chuốc lấy tai họa gì. Trái lại, chỉ khi nhẩm gọi cái tên ấy, nàng mới thực sự cảm thấy bản thân mình vẫn còn đang sống.
Bởi mang bệnh trong người, thân thể Ôn Du vô cùng suy nhược. Nàng chỉ gắng gượng tỉnh táo được non nửa ngày, giữa chừng húp vội bát cháo loãng rồi lại mê mệt thiếp đi.
Mãi cho đến khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, tinh thần nàng mới khôi phục được đôi chút.
Bên ngoài trời dường như vẫn đang đổ tuyết. Từng cơn gió lạnh buốt luồn lách qua khe hở của khung cửa sổ bằng gỗ du cọc cạch, rít lên từng hồi u u như quỷ khóc sói gào.
Nàng vịn tay vào cột giường, nhọc nhằn gượng dậy, rồi xỏ chân vào đôi giày vải nỉ đã bị giẫm bẹp gót nằm lăn lóc dưới gầm giường.
Thứ giày rách rưới thế này, nếu là trước đây ở vương phủ, e rằng đến cả hạ nhân cũng chẳng thèm đụng tới. Thế nhưng, khi Ôn Du để chân trần xỏ vào, nàng lại cảm thấy nó còn ấm áp hơn cả đôi giày vải đã sờn rách mép lúc trước của mình.
Lớp giấy dán trên cửa sổ đã rách bươm một lỗ lớn, chỉ được chắp vá tạm bợ bằng một mảnh vải dầu đóng đinh đè lên. Bởi vậy, nếu không mở cửa ra thì trong phòng tối om, chẳng lọt nổi một tia sáng nào.
Nàng men theo vách tường bước ra đến cửa. Vừa đẩy cửa vén rèm lên, gió lạnh đã lập tức thốc vào buốt tận cổ, khiến nàng không kìm được phải vịn lấy khung cửa, cúi đầu ho sù sụ một trận.
Lúc này, Tiêu Huệ Nương đang mở hé cánh cửa chính, nương theo chút ánh sáng hắt vào để ngồi thêu thùa bên bếp lửa. Nghe thấy tiếng động, bà quay đầu lại. Vừa thấy nàng, bà liền đặt khung thêu xuống, kéo chiếc ghế đẩu thấp bên cạnh qua rồi giục: "Sao con lại dậy rồi? Mau qua đây sưởi ấm đi, bệnh phong hàn của con vẫn chưa khỏi hẳn, không thể để trúng gió được đâu."
Tên lưu manh kia hình như không có ở nhà thì phải?
Ôn Du khép chặt vạt áo, cất bước đi tới, nhẹ giọng đáp: "Đa tạ lão phu nhân. Con nằm lâu quá nên đầu óc váng vất, đành phải dậy đi lại một chút cho tỉnh táo."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
