Sáng sớm hôm sau, Nại Nại mở to mắt, hình ảnh đập vào mắt đầu tiên chính là gương mặt anh tuấn thay cơm của Cố Duật Ninh, đang gần sát vào mặt cô.
OMG, thật sự không phải mơ.
Đồng tử của Nại Nại phóng lớn, hô hấp dừng lại.
Cố Duật Ninh duỗi tay tới, bóp mặt cô, giọng nói có vẻ trêu đùa: “Rời giường thôi cô nàng heo.”
Nại Nại nhanh chóng ngồi dậy, gương mặt ửng đỏ, một lúc lâu cũng không phản ứng lại.
Cố Duật Ninh đưa điện thoại di động tới trước mặt cô, xoay người đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Nại Nại ngẩng đầu liền thấy nhiếp ảnh gia đang dùng tư thế kỳ quặc cong người ở mép giường, chụp cái đoạn ngọt ngào vừa nãy.
Được rồi được rồi, quả nhiên là trong chương trình.
Nhưng mà.....Nại Nại sờ ngực mình.
Nại Nại cầm điện thoại lên, biểu tượng pin trên màn hình đã đầy, cô nhanh chóng bò đến giường của Cố Duật Ninh, tìm kiếm một lượt từ dưới gối, trên tủ đầu giường nhưng cũng không thấy cục sạc đâu.
Rốt cuộc anh nạp pin bằng cái gì?
Nại Nại không nghĩ nhiều nữa, nhân lúc Cố Duật Ninh đang tắm thì cô trốn đến phòng để quần áo thay bộ đồ ngày hôm nay.
Nghe chị gái biên đạo nói hôm nay sẽ đến bờ biển, cho nên cô thay một chiếc váy hoa dài, buộc tóc đuôi ngựa thoải mái tươi trẻ.
Di động bỗng vang lên, Nại Nại nhìn cái tên hiển thị trên màn hình....
Lão đại.
Cô thấp thỏm nghe máy, không ngoài dự đoán, ở đầu bên kia điện thoại là giọng nói thâm trầm của Lâm Trạch: “Lâm Nại Nại.”
Thời điểm anh cực kỳ giận dữ thì giọng điệu sẽ càng bình tĩnh, khiến người ta không rét mà run.
“Em với Cố Duật Ninh ở bên nhau?”
“Chúng em tham gia chương trình thôi ạ, không làm gì hết!”
“Còn nói không làm gì, em cho là anh không xem phát sóng trực tiếp hả? Hắn ta với em đều ngủ trên cùng một cái giường! Anh còn không nỡ nhìn thẳng vào làn đạn, cái chương trình chết tiệt này quá đồi phong bại tục!”
Nại Nại đỡ trán, nghĩ chắc anh trai vẫn luôn ngồi canh ở phòng phát trực tiếp.
“Anh, đều là ảnh chụp thôi, giả đó!”
“Đưa điện thoại cho Cố Duật Ninh!”
Nại Nại nhanh miệng nói: “Anh ấy đang tắm, không tiện nghe máy.”
“Cái gì? Hai đứa ở chung một chỗ sao!”
Nại Nại:.......
Đúng lúc Cố Duật Ninh tắm xong, đi ra ngoài tiện tay cầm lấy di động của Nại Nại: “Anh Lâm Trạch.”
“Cậu đừng có gọi bậy, tôi không phải anh của cậu.”
Nại Nại vẫn luôn làm khẩu hình miệng với anh, để anh giả bộ tín hiệu không tốt rồi cúp điện thoại.
Cố Duật Ninh xoa xoa đầu Nại Nại, cầm di động đến ban công, đóng cửa lại, sau khi xác định Nại Nại không nghe thấy thì mới hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


