Anh cả của Nại Nại tên Lâm Trạch, lớn hơn cô và Lâm Tuyết Nhu năm tuổi.
Hai người họ kết hợp tạo thành một phe, điều này làm cho Lâm Tuyết Nhu hận đến ngứa răng, nhưng lại không làm gì được.
Hết cách rồi, người anh trai này, đến cả ba mẹ cũng không dám nói nặng nửa câu.
Chỉ là ngày vui chẳng kéo dài, khi Lâm Trạch mười bốn tuổi thì đã được ông nội đưa sang Mỹ, một lần đi này là mười mấy năm, không thấy trở lại.
Lại nói, thật ra Lâm gia không phải suy tàn như gia đình Nại Nại.
Trong mấy anh em Lâm Gia, Lâm Đồng Duệ chỉ chiếm 3% cổ phần gia tộc, ít đến đáng thương.
Lâm lão gia tử cũng rất rõ ràng, con trai ông Lâm Đồng Duệ tính cách yếu đuối, tư chất bình thường, nhẹ dạ cả tin, chỉ nghe lời con dâu.
Cố tình con dâu lại là một Vương Hi Phượng trong [ Hồng lâu mộng ] thứ hai, khéo mồm khéo miệng, nhưng lại không học được năng lực quản gia của Vương Hi Phượng, lại còn ngu không ai bằng.
Bởi vậy, Lâm lão gia tử không ôm hi vọng với Lâm Đồng Duệ, cho bọn họ một công ty con của gia tộc, kiếm tiền không nhiều nhưng để duy trì phí sinh hoạt không thành vấn đề.
Dù là như thế, cháu trai cả Lâm Trạch lại rất được ông nội yêu mến.
Hồi nhỏ, anh đã thể hiện trí thông minh hơn người và thiên phú học tập nổi trội của mình, là một người xuất chúng nhất trong số hậu bối của Lâm gia, từ bé đã được lão gia tử dẫn theo bên người được ông chỉ dạy, ít khi ở cùng ba mẹ.
Cũng vì nguyên nhân này nên vợ chồng Lâm Đồng Duệ và Thư Ninh biết sẽ không giữ được đứa con trai Lâm Trạch này bên người, sau đó đã quyết định sinh thêm một đứa nữa, không ngờ, lại là sinh đôi hai đứa con gái.
Trong hai con gái, đứa lớn là Lâm Tuyết Nhu, tri kỷ, biết nói lời ấm lòng, lại trắng trẻo thông minh, lập tức đốt lên tình mẫu tử trong tâm hồn Thư Ninh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


