Cổng ký túc xá thông với lối ra duy nhất của khu phòng học, ở giữa là một lối đi dài, trên mặt đất rải rác cành khô lá rụng, gió thổi qua, làm chúng bay đi.
Hiện tại là cuối xuân đầu hạ, cành khô trên mặt đất rất khó tin là không phải đoàn phim dàn dựng.
Cạnh cửa, Hứa Thành dẫn đầu dừng lại bước chân, đơn giản vì không dám bước vào!
Dung Khả Nhi lấy đèn pin từ trong túi ra, đang tính bật lên, đột nhiên, chỉ nghe “phụt” một tiếng, dàn bóng đèn ở trước tường rào chợt lóe sáng.
Song trong nháy mắt khi đèn sáng lên, Cố Duật Ninh bỗng che kín hai mắt Nại Nại.
Bên tai là tiếng hét thất thanh của Dung Khả Nhi: “A----------!”
Hứa Thành cũng kinh hoảng ôm lấy đầu: “Đệch đệch đệch! Có thể đừng dọa người như vậy không!”
Nại Nại vô cùng tò mò: “Làm sao vây! Đã xảy ra chuyện gì?”
Bàn tay ấm áp của Cố Duật Ninh vẫn che mắt cô lại, nhỏ giọng nói bên tai: “Chỗ tường rào có hai cô bé diễn viên quần chúng đứng, một trước một sau, đứng đối diện, mặc váy đỏ, xõa tung tóc.”
“Khụ, nhưng vì sao anh lại che mắt của em nha.”
“Hóa trang, rất đáng sợ.”
Nại Nại suy đoán, Cố Duật Ninh là đang lo lắng cô bị dọa đến suy tim, nên là báo trước cho cô?
Trong lòng Nại Nại ấm áp: “Tam gia, em...không sợ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


