Dường như con rắn nhỏ màu xanh lục kia coi Cố Bình Sinh là thân cây, cứ trườn trên bả vai hắn ta.
Mồ hôi trên mặt Cố Bình Sinh từng giọt từng giọt chảy xuống, hơi thở nhẹ nhàng hết mức.
Mấy nhân viên đoàn phim vội che miệng, sợ hãi kêu lên.
“Anh đừng nhúc nhích, tránh kinh động đến nó.” Nại Nại trấn an Cố Bình Sinh: “Đừng sợ đây là rắn ráo xanh, không có độc.”
“Sao anh có thể không sợ đây!” Ánh mắt Cố Bình Sinh dời xuống, nhìn chằm chằm con rắn trên vai, dây thần kinh căng thẳng tới cực hạn, sắp khóc đến nơi: “Đem đem đem...Đem nó vứt đi đi!”
Nại Nại nhặt lên một cành cây nhỏ, gác ở cạnh con rắn, nó chẳng qua chỉ dài bằng chiếc đũa, thè lưỡi phun, từ từ bò lên khúc cây, từng chút từng chút trườn lên, rời khỏi vai Cố Bình Sinh.
“Cô...Cô nhanh ném nó đi!” Lý Kim Dao nhìn con rắn nhỏ kia, da gà nổi hết lên, run giọng nói: “Vứt nó xa một chút!”
“Chỗ tôi có dao nhỏ!” Có nhân viên lấy một con dao Thụy Sỹ từ trong túi: “Nhanh gi ết chết nó.”
Nại Nại cầm khúc cây nhỏ, đi đến cạnh một bụi cây thấp, mang con rắn thả lên: “Loài rắn này bình thường đều bò trên cây, chỉ buổi tối mới xuống đất kiếm ăn, vừa rồi chắc là không may rơi từ trên cây xuống, không phải cố ý, đừng nên giết nó.”
Nại Nại nghĩ nghĩ, nói: “Có chứ, tôi sợ chết.”
Mọi người:....
Nói như không nói, có ai không sợ chết chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
