Nại Nại mở to hai mắt nhìn Cố Duật Ninh, hiển nhiên có chút không thể tin vào thính giác của chính mình --
Nại Nại xoa xoa tay mình bị anh niết đau, bất mãn nói: “Em với Tịch Diễn không có gì cả.”
“Em không có, không có nghĩa là hắn không có.” Con ngươi đen nhánh của Cố Duật Ninh quét qua, liếc nhìn cô: “Trang điểm cho em, đưa em đến bữa tiệc cao cấp như này, giúp em giới thiệu tài nguyên...Em thực sự nghĩ rằng hắn ta là nhà từ thiện?”
Nại Nại trầm mặc.
Cô không cách nào phản bác lại lời nói của Cố Duật Ninh, bởi vì, anh nói đúng.
Nại Nại hiểu rõ, trên đời này không bữa cơm nào là miễn phí, tất cả, đều có cái giá của nó.
Cho dù ngay từ đầu cô còn ôm tâm lý may mắn, cho rằng Tịch Diễn thực sự chỉ coi cô là một người bạn, muốn giúp đỡ cô, hiện tại Cố Duật Ninh chỉ điểm, cô cũng nên hiểu rõ...Không có đơn giản như vậy.
“Một người đàn ông giúp đỡ một cô gái như vậy, trừ khi muốn ngủ cùng cô ta thì chẳng có nguyên nhân khác nữa.” Cố Duật Ninh kéo kéo cà vạt, hô hấp hơi dồn dập: “Đây coi như là bài học đầu tiên của em sau khi gia nhập giới giải trí.”
Buổi tối hôm nay, đơn giản liền cùng cô nói rõ ràng, đỡ để cô bé này lại mơ hồ mà tái phạm.
Trong lòng Nại Nại trống rỗng, ngũ vị tạp trần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



