"Biết ạ." Cô nhẹ giọng đáp.
Doãn Vân Y theo sự hướng dẫn của giáo viên, quy củ mà khom lưng: "Chào mọi người, tớ là Doãn Vân Y."
Giáo viên chỉ cô vào một chỗ trống.
Cậu con trai bên cạnh có đường nét thanh tú, mái tóc xõa xuống trán, giữa mày trời sinh tự mang theo không kiên nhẫn, xem qua vẻ mặt thì không quá ôn hoà.
"Chào cậu."
Doãn Vân Y có chút khẩn trương mà chào hỏi cậu, đối phương chỉ là nhẹ "À", liền tản mạn quay đầu, nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.
Doãn Vân Y nhìn ảnh phản chiếu của cậu con trai trên cửa sổ, cánh mũi cậu vùi dưới khuỷu tay, con ngươi rũ xuống.
Cô không để ý rằng mình cũng bị phản chiếu trong tấm kính.
Vân Dã có thể nhìn thấy Doãn Vân Y nhìn chằm chằm vào mình.
Thiếu niên đang nằm chậm rãi di chuyển, ngồi thẳng dậy, nghiêng đầu nhìn cô: "Nhìn chằm chằm tôi làm gì?"
Tóc thiếu niên tóc hơi rối, con ngươi thanh triệt, vẻ mặt bướng bỉnh khó thuần.
Doãn Vân Y mở to hai mắt, không sợ bộ dáng bộ dáng không hợp với đạo làm người của cậu: "Tớ là Doãn Vân Y."
Vân Dã: "Vừa rồi có nghe thấy."
Ngụ ý là cô không cần lại lặp lại.
Cậu trai phía sau dùng bút chọc Vân Dã, cười nói: "Vân Dã, mày cũng quá tranh cãi rồi, người ta là kêu mày tự giới thiệu đấy."
Vân Dã "Hở?" thật dài một tiếng, ngữ điệu tăng lên, sau đó không hề cảm xúc mà ồ: "Tôi là Vân Dã."
Ngày đầu tiên cũng không có người chủ động giao tiếp với Doãn Vân Y, cô thử nói chuyện vài lần với bạn cùng bàn Vân Dã của mình, phần lớn đối phương chỉ kết thúc ba chư"A" "Ồ" "Ừ".
Không hiểu sao cậu lại cao lãnh như vậy.
Thậm chí làm cô cảm thấy có chút không quá lễ phép.
Doãn Vân Y hoàn toàn từ bỏ ý định nói chuyện với cậu.
Sau ngày đầu tiên của lớp học, cô cảm thấy có chút nhụt chí khó hiểu, đeo cặp sách đi ra ngoài.
Còn chưa đi hai bước, bên tai cô đã nghe thấy giọng thiếu niên: "Bỏ quên mũ này."
Thiếu niên trực tiếp đi qua bên cạnh cô,đội mũ lên đầu cô.
Doãn Vân Y ngơ ngẩn mà nhìn bóng dáng của cậu biến mất ở cuối hành lang.
Doãn Dục Trình ở cửa chờ cô:"Trường học mới thế nào?"
Doãn Vân Y nghĩ một ngày vô vị này, không biết hình dung như thế nào, há miệng thở dốc: "Khá tốt ạ."
Sau khi về nhà, Doãn Vân Y đang suy nghĩ về việc làm sao để hòa hợp với các bạn cùng lớp.
Bạn học này đặc biệt chỉ Vân Dã.
Sau nửa đêm mất ngủ, Doãn Vân Y cũng không có nghĩ ra phương pháp đặc biệt tốt cả, ngược lại là cái gương mặt đẹp của Vân Dã càng ngày càng rõ ràng trong đầu cô.
Ngày hôm sau, bạn cùng lớp Từ Diêu nói chuyện với cô ở hành lang: "Cậu có biết không bạn cùng bàn của cậu là đại học bá của chúng ta đó, hơn nữa cậu ta rất tàn khốc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
