*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trên lòng bàn tay anh có thể thấy lỗ nhỏ bị vỏ tôm cắt qua, Vân Li phá lệ mà không cảm thấy anh vô sỉ, chỉ cảm thấy không đủ để bồi thường cho anh.
Cô nhìn nhìn chung quanh, kéo kéo tay áo anh: "Về nhà trước......"
Phó Chí Tắc bất động.
Vân Li cực kỳ bất đắc dĩ, sau khi chắc chắn không còn ai xung quanh, mới dây dưa dây kéo tay anh.
Đầu lưỡi mềm mại linh hoạt xẹt qua lòng bàn tay anh, Phó Chí Tắc lẳng lặng mà nhìn người đang đỏ mặt trước mắt, thỉnh thoảng cô lại ngước mắt, tầm mắt tiếp xúc lại thẹn thùng quay đi chỗ khác.
Nam Vu dường như cũng không lạnh như vậy.
Ngón tay còn lại của anh nâng mặt cô, lòng bàn tay còn ướt át di chuyển đến khóe môi cô, môi trực tiếp dán vào đó, mang theo tính xâm lược không thể nghi ngờ, lòng bàn tay đỡ lấy eo cô ngăn cô lui về phía sau.
Thẳng đến khi cô thở hồng hộc, Phó Chí Tắc mới thả cô ra, kéo đi về.
Mới vừa vào cửa, anh trực tiếp từ phía sau vén quần áo cô lên, ngón tay còn mang theo nhiệt độ thấp bên ngoài, cả người Vân Li run lên, bắt lấy cổ tay của anh: "Không có cái kia!"
Động tác Phó Chí Tắc ngừng, đi coi vali của cô, sau vài phút, như suy tư gì đó mà nhìn cô một cái.
Ánh mắt này khiến Vân Li hoảng sợ.
Anh không nói lời nào mà đứng dậy, Vân Li sửng sốt một chút: "Anh phải ra ngoài sao?"
Phó Chí Tắc: "Ừ, đến cửa hàng tiện lợi mua nước."
......
Đã hơn ba giờ, Vân Li buồn ngủ đến mức không mở mắt ra được, Phó Chí Tắc mới vừa ngồi dậy, ánh đèn trong phòng phác họa mỗi một đường cong trên cơ thể anh, Vân Li ôm lấy anh từ phía sau, hôn trên thắt lưng của anh.
"Em ngủ trước."
"Đi tắm một chút." Anh nghiêng đầu, lấy tay xoa nhẹ đầu cô, toàn thân Vân Li chua xót, mang theo giọng mũi nói: "Không cần, em muốn đi ngủ."
Về mặt lý trí, Vân Li biết mình nên đi dọn dẹp một chút, nhưng cô chả còn tí hơi nào nữa.
Toàn thân thân cô gần như chui vào chăn, chỉ lộ ra đôi mắt híp lại nhìn theo Phó Chí Tắc.
Anh đến tủ lấy bộ đồ ngủ màu xanh đậm, Vân Li nhớ tới buổi tối khi cô lục tủ quần áo chỉ một màu duy nhất, lẩm bẩm nói: "Sau này em mua quần áo cho anh được không?"
Phó Chí Tắc dừng lại một chút, đột nhiên hỏi cô: "Mua giống với Từ Thanh Tống à?"
"Cho nên là thích à?"
"......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

