Trước khi đến Nam Vu, Vân Li đã liên lạc trước với ba mẹ Giang Uyên, chiều nay sẽ tới thăm hỏi.
Vân Li không ở Giang Nam Uyển quá lâu nên kiếm cớ đến Nam Lý Công gặp bạn học nữ, cô mượn xe của Phó Chí Tắc ra ngoài.
Kể từ khi Phó Chí Tắc nói với cô về chuyện của Giang Uyên, cả hai đều không trao đổi với nhau về chủ đề này nữa.
Biểu hiện của anh luôn làm người ta cảm thấy, giống như không có gì quấy nhiễu anh.
Vân Li nhớ tới phần lớn số thuốc ngủ anh tiêu hao trong ngăn kéo.
Chu Điều còn nói với cô, nhiều năm như vậy vẫn luôn có người lén gửi tiền cho ba mẹ Giang Uyên.
Vân Li mím chặt môi.
Chuyện này tựa như, ba mẹ Giang Uyên không thể chấp nhận con trai mình qua đời, mạnh mẽ chuyển trách nhiệm cho Phó Chí Tắc.
Nhưng anh làm gì sai sao, cần nhiều năm gánh vác loại áy náy với tội danh mà đối phương cứu tế cho như vậy sao?
Địa chỉ mà Chu Điều đưa cho cô chỉ cách Giang Nam Uyển nửa giờ lái xe, hướng dẫn dọc theo đường đi, trong lòng cô thấp thỏm không thôi.
Tiểu khu Giang Uyên ở được xây dựng vào những năm 1990, toà nhà cổ xưa, trên tường với trên cửa sổ chống trộm kiểu cũ bị rỉ sét loang lổ.
Tiểu khu nằm trong khu phố cũ khác của Nam Vu, sau khi sản nghiệp di dời thì cơ bản chỉ còn lại có người già cư trú.
Sau khi đến dưới lầu, Vân Li ấn chuông cửa, rất mau mẹ Giang lên tiếng trả lời mở cửa.
Phòng ở tầng 6, không có thang máy, khi Vân Li đi đến lầu 3 thì thấy ba Giang với mẹ Giang xuống lầu đón tiếp cô.
Giang Uyên lớn hơn Phó Chí Tắc vài tuổi, ba mẹ anh ấy hiện tại hẳn là ngoài 50, nhưng dung mạo già nua lại giống người 60 tuổi hơn.
Hai người nhiệt tình tiếp đón cô lên lầu, hỏi han ân cần với cô.
Giang Uyên học ở Tây Khoa Đại, mà lúc ban đầu khi Vân Li liên hệ bọn họ cũng cho đối phương biết mình là người Tây Phục, bọn họ không hề nghi ngờ thân phận của cô.
Phòng ở không lớn, liếc mắt một cái nhìn lại là phòng nhỏ hai phòng ngủ, nội thất trang trí đơn sơ giản dị, đồ dùng trong nhà có chút cũ, giữa phòng khách có cái TV LCD 27 inch.
"Đã lâu không thấy bạn học của Uyên Uyên đến chỗ chúng ta."
Mẹ Giang nở nụ cười nhạt, tiếp đón Vân Li đến trước bàn trà ngồi xuống.
Nghe được lời này, Vân Li nhìn về phía bà, nếp nhăn trên mặt làm cô cũng có chút chua xót không thể hiểu.
Trên bàn có chuẩn bị không ít trái cây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

