Phó Chí Tắc gục mắt, không lên tiếng.
Trần Kim Bình: "Chuyện con yêu đương rất nổi tiếng nha, nó trở thành cuộc trò chuyện sau bữa ăn giữa các lão trong toàn học viện, lần trước gặp phải chúng ta còn nói, con nên nói sớm với chúng ta một chút, lúc ấy ba con cao hứng thiếu chút nữa nhảy cẩn lên."
Phó Đông Thăng vui tươi hớn hở nói: "Con trai, là cô nương nào vậy?" Cầm túi sữa bò trong tay Phó Chí Tắc, ông lập tức ý thức được: "Là cô nương mua sữa cho con sao?"
Phó Chí Tắc không có thói quen uống sữa.
Phó Chí Tắc: "Ba mẹ đã gặp qua rồi, còn tặng quà cho cô ấy"
Phó Đông Thăng hai mắt sáng lên, nếp nhăn cuối mắt hiện lên đầy sức sống: "Là một lần nữa ở bên nhau sao?"
Phó Chí Tắc không tỏ ý kiến.
Tùy ý bọn họ dò hỏi liên tục, Phó Chí Tắc chỉ trả lời đơn giản, Phó Đông Thăng tức khắc chuyển cho anh một số tiền làm kinh phí yêu đương, Phó Chí Tắc cũng không vui vẻ gì, chỉ nói "Cảm ơn ba".
Sắp về hưu, lại không thân thiết với con cái, đành phải mơ ước đời sau của anh.
Phó Đông Thăng thấm thía nói: "Con trai à, hai chúng ta, thời gian tự do theo đuổi nhiều năm như vậy, vẫn luôn có chuyện rất hối hận."
Ông thở dài: "Chính là tốt với con cái quá muộn."
"......"
Đoán rằng Phó Chí Tắc không muốn bị giục sinh sớm như vậy.
Hai người bên kia điện thoại vẫn thay phiên nhau nói về lợi ích việc sinh con sớm, anh nhìn chằm chằm hai người trong video, nói thẳng: "Chúng con còn đang yêu đương."
Phó Đông Thăng: "Vậy bước tiếp theo còn không phải là kết hôn sao?"
"......"
Phó Đông Thăng: "Con trai, chúng con yêu đương phải có trách nhiệm, ba nhớ Li Li sẽ tốt nghiệp năm nay phải không? Nên đưa ra quyết định, đừng chờ con gái thúc giục."
"......"
"Nếu con không tiện nói, thời gian không gian mẹ con với ba đều thuận lời, con có thông tin liên hệ của ba mẹ Li Li không? Chúng ta uống trà với bọn họ a."
"......"
Phó Chí Tắc không muốn nghe: "Tín hiệu không tốt, con cúp trước."
......
Tối nay ăn cơm, Vân Li nhân lúc Phó Chí Tắc đi lấy thêm gia vị thì muốn hỏi Chu Điều thông tin liên lạc và địa chỉ của ba mẹ Giang Uyên.
Chu Điều nhắc nhở cô, cho tới nay ba mẹ Giang Uyên vẫn không thể chấp nhận cái chết của anh ấy, trong lòng họ luôn có ý kiến với Phó Chí Tắc.
Nhị Lão sống ở thành phố Nam Vu, Vân Li gọi điện thoại, đối diện truyền đến giọng nữ nhẹ nhàng ân cần, cô chần chờ một lát, hít một hơi thật sâu, nói: "Xin chào, xin hỏi đây là nhà Giang Uyên ạ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

