Anh dừng một chút: "Nếu em muốn, cũng có thể chấp nhận."
"Em với ba em có khả năng sẽ cãi vã thường xuyên, cho nên em đang nghiêm túc suy xét.
Bởi vì vào thời điểm đó, có lẽ em sẽ hy vọng anh ở bên cạnh em."
"Ừ, ta sẽ ở."
Lời anh ít mà ý nhiều, nghịch tóc cô.
Vân Li nhếch môi, đứng lên đánh giá phòng đơn nhỏ này: "Em đây ngủ chỗ nào vậy?"
Phó Chí Tắc đáp thẳng: "Em ngủ trên giường, anh ngủ dưới đất."
"Dùng gì để ngủ dưới đất?" Vân Li không thấy trong phòng có bộ chăn ga gối đệm nào khác, căn phòng nhỏ này cũng không có đủ chỗ để đặt một bộ khác.
"Em chia drap trải giường cho anh đi." Phó Chí Tắc đề xuất phương án.
Vân Li nhìn thân thể anh, trực tiếp loại trừ lựa chọn: "Không phải cơ thể anh không tốt lắm sao, em sợ anh ngủ dưới đất bị cảm lạnh."
"......"
Thấy cô nhìn chằm chằm thân thể của mình, Phó Chí Tắc bất động thanh sắc mà uống nước, sau khi buông ly, trực tiếp kéo eo Vân Li.
Ban đầu hai người đều ngồi ở mép giường, giờ phút này Vân Li dán một bên thân thể anh, khác với ngày xưa, anh dùng sức một chút, ngay cả giữ năm ngón tay của cô cũng rơi vào phần eo.
Cô vừa nhấc đầu, liền đụng vào cằm anh, bắt gặp đôi mắt đen thâm thúy, đầu óc Vân Li trở nên trống rỗng.
Lực độ bên hông càng lúc càng lớn.
Biết điều gì sẽ xảy ra theo cách này, cô vẫn nhìn thẳng vào đối phương, môi khẽ nhếch mang chút mê hoặc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

