*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi vào chỗ ngồi, Vân Li quay đầu nhìn Từ Thanh Tống.
Đối phương dường như không có gì thay đổi nhiều, một thân ngoan ngoãn áo sơmi màu xanh biển in hoa, thảnh thơi mà biểu diễn trên sân khấu.
Ánh mắt cô chuyển sang trên người Phó Chí Tắc.
Bọn họ lại gặp mặt.
Cơ thể cô ngồi thẳng, chờ khai mạc.
Dư quang thoáng nhìn Từ Thanh Tống rời đi, Vân Li chủ động mở miệng hỏi Phó Chí Tắc: "Anh còn về EAW không?"
Trong lòng cô cứng lại.
Phó Chí Tắc im lặng một hồi, nâng lông mi nhìn cô: "Em muốn đi sao?"
Vân Li dường như câu nói ở đây nghe ra ý mời, cô nắm nắm lòng bàn tay, khẽ ừ một tiếng thật dài.
Sau khi nói xong, cô nhìn chằm chằm phía trước, những người biểu diễn vào vị trí cùng với âm nhạc du dương trong địa điểm vang lên, cô nghe thấy anh trả lời.
"Tôi đây dẫn em đi."
Vân Li cong cong khóe môi, cảm thấy mình nói toạc ra, lại che giấu tính tình mà thu hồi ý cười.
Trong lòng cô âm thầm mà nghĩ, sau khi có kết quả phỏng vấn rồi khao bản thân, là một lựa chọn rất đúng đắn.
Tuy rằng cô không có tế bào âm nhạc gì, không tới thưởng thức bản nhạc tuyệt đẹp hoặc hào hùng này, thậm chí buồn ngủ.
Nhưng tới chỗ này, Phó Chí Tắc thỉnh thoảng sẽ lại gần cô, kể cho cô nghe về tác giả cũng như câu chuyện của mỗi bản nhạc.
Đối với cô mà nói, một màn trình diễn dường như biến thành buổi biểu diễn chuyên đề của Phó Chí Tắc.
Thanh tuyến anh lười nhác, trong bối cảnh nhạc lại rất vượt trội, thỉnh thoảng có vài từ bị âm nhạc nuốt chửng.
Vân Li không tự giác mà thu hẹp khoảng cách với anh, muốn nghe rõ hơn một chút.
Cô không để ý đến khoảng thời gian hai người, khi phản ứng lại, trên vành tai đã có xúc cảm ấm áp.
"......"
Cô đụng phải cái gì à?
Như bị điện giật, Vân Li che lại tai phải mình, lui sang bên cạnh, xấu hổ mà quay đầu.
Phó Chí Tắc thoạt nhìn cũng ngốc một chút.
"Đụng tới chưa?" Vân Li không chắc có phải là ảo giác của mình không, hai người dường như còn cách nhau khá xa, giống như cô đang làm ầm lên.
Phó Chí Tắc bật cười, hỏi cô: "Em cảm thấy thế nào?"
"......"
Cảm giác mình chiếm tiện nghi của anh.
Vân Li cấp bách muốn giải thích với anh điều này, cô nuốt nuốt nước miếng: "Vừa nãy tôi nghe không rõ anh nói gì đó."
Với quan hệ hiện tại của hai người, ít nhiều gì Vân Li cũng nên nói gì đó, nếu không giống cô quấy rầy, sau khi rối rắm một lúc lâu, cô quay đầu lại nói: "Cho nên đến gần chút."
"Không sao, hình như là tôi hôn em."
"......"
Vân Li không biết sao anh lại nói một điều nghiêm túc như vậy chứ, nói xong câu này, Phó Chí Tắc còn quy củ nói: "Xin lỗi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

