Chờ cô lau tay, Phó Chí Tắc rất tự nhiên cầm khăn giấy nhăn nhúm ném vào thùng rác bên cạnh.
"Đi thôi.
Đi lấy thuốc với tôi?"
"À được." Vân Li đi theo anh, đi được một lúc, trực tiếp hỏi: "Anh khó chịu chỗ nào à?"
"Mất ngủ, tìm bác sĩ kê đơn." Phó Chí Tắc không chút khúc mắc nào đưa cho cô danh sách thuốc, trên đó chỉ có hai loại thuốc.
Thấy vẻ mặt Vân Li ngưng trọng, anh bật cười nói: "Em cảm thấy tôi bị gì à?"
"Không có, chính là lâu như vậy, chứng mất ngủ của anh vẫn nghiêm trọng sao?"
"Trong một thời gian rồi." Phó Chí Tắc đã quen với cuộc sống mất ngủ, trấn an cô nói: "Ngủ mơ tương đối nhiều."
Nhân lúc anh xếp hàng lấy thuốc, Vân Li tìm kiếm trên Internet hai loại thuốc này, là loại thuốc ngủ rất phổ biến.
Với mối quan hệ hiện tại của hai người, cô khó có thể hỏi sâu, nhưng biết không có gì quá nghiêm trọng, cô vẫn nhẹ nhàng thở ra.
Phó Chí Tắc trở lại sau khi uống thuốc, liếc nhìn đồng hồ, hỏi cô: "Em hẹn Vân Dã mấy giờ?"
"Đi xe của tôi." Phó Chí Tắc nghiêng đầu nói với cô, Vân Li sửng sốt: "Tôi cũng lái xe tới, chúng ta từng người lái qua là được."
Phó Chí Tắc: "Đường ở đây em không quen, khu vực này đông người, lái xe không dễ.
Chờ lát nữa tôi lại đưa em về."
Gần bệnh viện trường có quán ăn, có nhiều xe đạp đậu lệch bên lề đường, bóng người qua lại.
Tựa hồ là lái không dễ đâu.
Phó Chí Tắc nghiêng nghiêng đầu, ra hiệu cho rùa nhỏ bên cạnh, "Xe đến rồi."
"......"
Lúc này Vân Li mới ý thức được, cái xe anh nói là xe điện.
Vân Li có loại cảm giác mắc mưu bị lừa.
Cô nhìn chằm chằm chiếc rùa nhỏ này, rơi vào trầm mặc.
Từ kiểu giáng đó thể thấy là chiếc xe điện công suất lớn, phù hợp cưỡi trong khuôn viên trường hơn là cái ô tô.
Rùa nhỏ được vài năm rồi, mặt trên có vài chỗ bị rỉ sét.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

