"Đội trưởng, mấy cái đồ chắn gió này em xem có nào thích hợp không?" Đường lâm trong tay cầm mấy cái khăn che nửa mặt, đôi mắt sáng lấp lánh mà nhìn chằm chằm Phó Chính Sơ.
Cô ấy trang điểm tinh tế, đường nét trên khuôn mặt quả trứng ngỗng tinh tế nhỏ xinh.
"Đều có thể." Đối phương khẩn thiết như thế, Phó Chính Sơ nhìn kỹ mới nói lời.
Hiển nhiên không hài lòng với câu trả lời này, Đường Lâm hỏi tới: "Tiểu học đệ, chị đang hỏi cái nào thích hợp con gái mang được"
Vân Li nhớ là Đường Lâm lơn hơn Phó Chính Sơ hai bậc.
Lần trước cho rằng cô ta nói muốn tiếp cận Phó Chính Sơ chỉ là nói giỡn, ai dè hành động lưu loát như vậy.
Thấy Phó Chính Sơ ấp úng, Đường Lâm không giấu giếm ý định, tiến thêm một bước nói: "Như vậy đi, em giúp chị chọn một cái, để cảm ơn chị đưa em một cái."
"Không cần ạ......"
Phó Chính Sơ biểu tình có chút quẫn bách, gấp gáp mà nhìn về hướng Vân Li bọn họ.
Ngày thường cậu ta sôi nổi khi ở cùng với bọn họ, lảm nhảm một trận, bây giờ lại bị Đường Lâm từng bước ép chặt.
Lúc này Đường Lâm mới chú ý tới sự tồn tại của hai người kia, ánh mắt đầu tiên của cô ấy dừng trên khuôn mặt Phó Chí Tắc vài giây, sau đó chuyển xuống bàn tay mà cô và Phó Chí Tắc nắm chặt, đỉnh mày nhún nhún, rất có thâm ý mà mà làm mặt quỷ với Vân Li.
Có vẻ như không nhớ rõ Phó Chí Tắc.
Những người khác do Phó Chính Sơ mang đến cũng tập trung tại đây.
Hầu như tất cả mọi người sẽ đem ánh mắt đổ dồn vào khuôn mặt xuất chúng của hai người trước mặt, sau đó mới nhìn xuống ta bọn họ.
Vân Li theo bản năng mà muốn tránh khỏi những chú ý đó, cố gắng rút tay ra.
Rút một chút, lực đạo Phó Chí Tắc không lớn, hoàn toàn không cho cô đường sống thoát khỏi.
Khi cô định rút tay ra lần thứ hai, Phó Chí Tắc nhìn cô một cái, Vân Li có loại dự cảm giác không ổn, còn chưa phản ứng lại, bị anh dùng một chút lực kéo vào trong lòng ngực.
Động tác này thu hút một số người khác chú ý, Phó Chính Sơ nhìn thấy tình cảnh này cũng hơi xấu hổ, nhanh chóng kéo những người khác đi.
Vân Li ổn định thân thể: "Hóa ra da mặt bạn trai em rất dày."
Vân Li: "......"
-
Ở trong cửa hàng hồi lau, Vân Li mới chọn xong trang bị rồi rời đi.
Không có sự sắp xếp nào khác, cả hai lái xe về EAW, vừa khéo gần đây công ty giới thiệu một số trò chơi mới, có thể chơi trực tuyến.
Hội trường trải nghiệm mở cửa như thường lệ vào cuối tuần.
Phó Chí Tắc đến văn phòng Từ Thanh Tống lấy thiết bị, Vân Li ở phòng nghỉ chờ, đụng phải Hà Giai Mộng tới tăng ca.
"Uầy, Nhàn Vân lão sư, cuối tuần còn tới tăng ca à, không đi hẹn hò sao?"
Vân Li cười cười: "Đang hẹn hò......"
"Hẹn hò ở công ty?" Cô ta bừng tỉnh mà cười nói: "Ngày thường công khai chuyện tình cảm ở văn phòng cũng không dễ dàng chút nào, có phải vụng trộm rất kích thích đúng không?"
"......"
Vân Li nhìn cô ta một cái, ý bảo cô ta đừng suy nghĩ vớ vẩn.
Hà Giai Mộng không truy hỏi, đầy mặt u sầu: "Vốn dĩ hôm nay ông chủ nói phải tới công ty, tôi mới đến đây, cứ tưởng có nhiều cơ hội chút, kết quả em họ của anh ấy tới."
"Nhưng mà, quả nhiên là người một nhà, lớn lên rất xinh đẹp." Cô ta tiếp tục nói, tự giác không có cơ hội cùng một chỗ một chỗ với Từ Thanh Tống, cô ta xách túi lên liền kết thúc hành trình tăng ca.
Vân Li cúi đầu nhìn thời gian, đã qua mười phút, Phó Chí Tắc vẫn chưa về.
Do dự một lúc, cô bước đến trước cửa phòng Từ Thanh Tống.
Gõ gõ cửa, bên trong Từ Thanh Tống không nhẹ không nặng nói một tiếng "Mời vào".
Đẩy cửa ra, ngoại trừ Từ Thanh Tống với Phó Chí Tắc, trong phòng còn có một cô gái với mái tóc đen dài thẳng, mặc váy đồng phục, ánh mắt cô ấy chỉ dừng lại trên người Vân Li trong chốc lát, tưởng rằng là nhân viên công tác của công ty, hoàn toàn không quan tâm đến.
Gương mặt này, Vân Li có thể chuẩn xác với người trong ảnh.
Thấy cô đến đây, Phó Chí Tắc đi về phía cô.
Lâm Vãn Âm cho rằng anh phải rời khỏi, không bận tâm Vân Li ở đây, nổi giận đùng đùng nói: "A Tắc, đêm giao thừa ngày đó em cũng tới tìm anh, anh trốn tránh em làm chi?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



