Phó Chí Tắc thắt dây an toàn cho cô, khởi động xe phóng về phía trước.
Dọc theo đường đi, sắc mặt anh lạnh lùng, nhìn chằm chằm tình hình giao thông phía trước.
Sau khi xử lý xong miệng vết thương, hai người trở lại hành lang, ngồi cạnh ở ghế nghỉ chân, Phó Chí Tắc rũ đầu, đan các ngón tay vào giữa hai đầu gối.
Anh không nói trong nửa giờ rồi.
Vân Li đặt tay phải lên đầu gối, băng gạc quấn quanh gan bàn tay vài vòng, Phó Chí Tắc nghiêng đầu nhìn, nhẹ nắm đầu ngón tay cô.
Anh đột nhiên ôm chặt cô.
Là rất dùng sức ôm.
Cánh tay Chí Tắc gắt gao giam lấy vai cô, lực độ năm ngón tay nắm đầu vai vai cô thật mạnh, như muốn dung nạp cô vào trong cơ thể.
Vân Li nhất thời không phản ứng lại, vài giây sau, anh chôn mặt vào cổ cô.
Trên cổ có thể cảm nhận được gương mặt anh lạnh lẽo, mũi thẳng tắp.
Giờ phút này, không biết có phải Vân Li quá độ gia công không, cô có thể cảm nhận được, bản thân mình là một phần rất quan trọng đối với anh.
Ôm trong chốc lát, Phó Chí Tắc buông cô.
Bác sĩ dặn dò không nên chạm nước, cũng không có nguy hiểm lớn nào khác.
Vân Li cũng không để tâm đến vết thương này, nhớ tới món quà bị cướp đi, cô có chút buồn bực nói: "Quà còn chưa kịp hâm nóng đã bị lấy mất."
"......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

