*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trái tim như ngừng đập nửa nhịp, Vân Li ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của anh.
Trong vài giây, vẻ mặt kiềm chế mà bình tĩnh của anh có chút thay đổi.
Tay phủi bông tuyết cho cô dừng một chút, bỗng nhiên ấn nhẹ cái gáy cô.
Vân Li còn chưa phản ứng lại, liền bị anh nhẹ nhàng ôm vào lòng.
Không khí lại ướt lại lạnh, hơi lạnh thấm vào da thịt trần trụi, gương mặt vốn dĩ bị đông lạnh mất đi tri giác.
Nhưng giờ phút này, Vân Li như được bao quanh bởi một ngọn lửa ấm áp, hơi nóng thân thể của người kề sát truyền tới.
Cô nâng cằm lên, có thể thấy đường cong vành tai rõ ràng của anh.
Bên tai là tiếng tim đập của anh.
Hình như......!Cũng khá nhanh nhỉ.
Phó Chí Tắc rũ mắt nhìn cô, bàn tay di chuyển theo cánh tay cô một cách tự nhiên.
Mặc dù là mặc một áo khoác dày, Vân Li cũng có thể cảm nhận được ngón tay anh chuyển động, sau đó, tay phải bị anh nắm giữ.
Anh quen thuộc sân bay Nam Vu, nắm tay Vân Li đi đến bãi đỗ xe, mở cửa ghế phụ cho Vân Li.
Anh ngồi trở lại ghế lái, thuận theo tự nhiên mà tới gần thắt dây an toàn cho cô.
"ANh muốn về thẳng nhà không?"
Phó Chí Tắc mở miệng: "Còn sớm."
Nghe có vẻ như chuẩn bị ở cùng cô một hồi, tâm tình cô rất vui vẻ, ngồi phó lái lướt điện thoại, nhiều người trong vòng bạn bè đã đăng video về tuyết đầu mùa của Nam Vu, phần lớn chụp chỗ mình.
Cô thuận miệng hỏi: "Nhà ngươi đang ở đâu vậy?"
Phó Thức Tắc: "Ba mẹ anh ở Bắc Sơn Phong Lâm, anh thường ở Giang Nam uyển."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

