Phó Chí Tắc: "Xe đậu ở chung cư, trong khoảng thời gian này em có thể dùng."
Cha giaf nhà mình là giá giáo lão bản, Vân Li rất rõ ràng xe với nữ nhân không gì ngoài mượn đạo lý, Phó Chí Tắc nguyện ý đưa xe cho cô lái, hẳn là rất tin tưởng cô, hoặc là, sẵn lòng gánh vác mọi tổn thất mà cô có thể gây ra.
Ngữ khí thậm chí nhất quán bình thản?
Đối mặt với Phó Chí Tắc, Vân Li cũng không dám trí khí, chỉ nhấp nhấp môi: "Vậy được."
Bộ dáng cô sinh hờn giận dỗi không dám, giống như anh là ác bá ức hiếp cô, Phó Chí Tắc không hiểu lắm: "Sao vậy em?"
"Không có." Vân Li nhấc ba lô lên, nhón chân nhìn xung quanh, bộ dáng giả vờ không thèm để ý, "Vừa rồi nhớ tới khoảng thời gian trước em theo đuổi anh, anh vẫn liên tục nói không cần."
Không nghĩ tới giờ phút này sau khi thu phục rồi bị tính sổ, Phó Chí Tắc đáy lòng bật cười: "Vậy anh phải làm gì đây?"
Vân Li: "Chính là......"
Gần đến giờ học, mọi người lần lượt tiến vào lớp, diện mào với khí chất của anh đều xuất chúng khiến người khác chú ý, ngay cả cô ở bên cạnh cũng trở thành tâm điểm chú ý.
Nhớ lại trải nghiệm bị chụp lén trong quán cà phê trước đây, Vân Li có chút mất tự nhiên, không nói nên lời.
Phó Chí Tắc nhìn quanh bốn phía, kéo cô ra hành lang.
Phòng học ở lầu một, hành lang dẫn lên lầu một chỉ dựa vào ánh sáng tự nhiên từ lầu một chiếu vào, tầm nhìn bị giảm xuống.
Tay anh hơi lạnh, nắm lấy cô không bao lâu thì bắt đầu nóng lên.
Mới vừa yêu đương, khi hai người ở chung khá câu nệ, hôm nay ở trên đường cũng không quá gần, thỉnh thoảng qua đường chỉ xoa mu bàn tay.
Vân Li không nghĩ tới, cảm giác được nắm tay này, lòng bàn tay nóng hầm hập, sau khi ra mồ hôi mỏng còn dinh dính.
Như là muốn trả đũa vừa nãy anh từ chối, Vân Li dùng ngón cái gãi gãi lòng bàn tay anh, cảm nhận được bàn tay đang nắm cô hơi dùng sức, lại khắc chế mà nới lỏng, trong lòng cô có loại cảm giác sảng khoái khó hiểu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

