“Người ta bảo ăn gì bổ nấy... Tôi đang nghĩ có nên nấu ít da heo cho anh ăn không.” Tang Đồng nghiêm túc trả lời.
Dù đã quen với muôn mặt đời, trán Diệp Cẩn Thần cũng không khỏi giật nhẹ.
Anh khẽ nhướng mày, lạnh nhạt buông một câu: “Không cần.”
Về tới đội đã gần nửa tiếng sau. Tang Đồng cứ tưởng Diệp Cẩn Thần sẽ lập tức thẩm vấn, ai ngờ anh lại ngồi vào bàn đọc hồ sơ. Cô cũng bắt đầu sắp xếp lại manh mối.
Dựa theo các chi tiết hiện có, cô nghi ngờ hung thủ dùng tiền để dụ dỗ phụ nữ, sau đó ra tay sát hại.
Nhưng nếu loại bỏ yếu tố tiền bạc, vậy động cơ thực sự của hung thủ là gì?
“Hiện trường có tìm thấy giày của nạn nhân không?” Cô hỏi.
“Không có, có thể đã bị mang đi.”
Nếu không thì cũng bị thiêu hủy nhưng dù thế nào vẫn phải còn sót lại vài mảnh vậy mà hiện trường lại hoàn toàn không thấy.
“Vâng.” Cô cũng nghĩ vậy.
Riêng việc hung thủ chuẩn bị sẵn xăng đã chứng tỏ đây không phải vụ giết người trong lúc bốc đồng. Địa điểm cũng chắc chắn được chọn lựa kỹ càng.
“Đi thôi, đến giờ rồi. Vào phòng thẩm vấn.” Diệp Cẩn Thần đứng dậy, Tang Đồng cũng cầm sổ theo sau.
“Người này để cô hỏi cung.”
“Hả?” Cô sững người ý anh là giao cho cô sao?
“Có gì khó sao?” Anh nhíu mày: “Tôi tin cô có năng lực, nếu không thì đã chẳng được điều từ huyện lên tổ cấp tỉnh.”
Tang Đồng bước vào, liếc về phía bên phải phía sau tấm kính phản quang. Cô không nhìn thấy nhưng biết chắc Diệp Cẩn Thần đang quan sát mình.
Quả nhiên anh đang đứng sát kính, theo dõi toàn bộ quá trình. Thật ra anh không cố ý làm khó cô, chỉ là nhân lực Tổ 8 ít ỏi. Với tư cách là tổ trưởng anh buộc phải đào tạo toàn diện từng người.
Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, không còn nụ cười tươi như thường, thay vào đó là vẻ nghiêm túc mà anh hiếm thấy.
Cô nhìn thẳng tên bị bắt, gương mặt không biểu cảm.
“Tên?” Cô ngồi xuống, hỏi.
“Trương Tam.” Hắn ta trả lời.
“Tôi hỏi tên thật.” Cô bình tĩnh, giọng nhẹ, không hề gây áp lực.
“Tôi nói rồi, tôi tên Trương Tam. Tên thật là Trương Tam.” Hắn ta cứng đầu, rõ là muốn cù nhây.
Tưởng cô sẽ tiếp tục hỏi theo thứ tự, ai ngờ cô đột nhiên gập hồ sơ lại, nhìn thẳng vào hắn ta.
“Năm tháng trước, anh bán bao nhiêu thẻ ngân hàng? Người mua là ai?” Cô hỏi thẳng.
“Bán thẻ gì, tôi không biết gì cả.” Hắn ta vẫn cố tỏ ra ngơ ngác.
“Hôm qua, trên tàu điện ngầm tuyến số 6, anh trộm chứng minh thư của một người.” Cô lườm hắn ta, nét mặt hắn thoáng chững lại.
“Tháng trước, ở tiểu khu Bình An, anh dùng dao lừa lấy thẻ ngân hàng của hai người già.” Cô tiếp tục.
“Anh nghĩ chúng tôi tìm đến anh chỉ là tình cờ... hay còn gì khác?” Cô mỉm cười vẻ mặt không có chút sát khí nhưng kẻ ngồi đối diện đã bắt đầu lúng túng.
“Tôi muốn hút điếu thuốc.” Hắn ta thốt.
“Không có.” Cô từ chối ngay.
“Vậy cho tôi ly nước.” Hắn ta lại nói.
Lần này, cô rót cho hắn ta một ly nước nhựa, đặt trước mặt. Hắn ta cầm lên, tay hơi run, gương mặt do dự.
“Tôi biết thế nào cũng dính họa!” Vừa uống xong, hắn ta vò nát ly ném xuống bàn, giọng bực tức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)