Sau gần năm phút kiên nhẫn, bên trong cuối cùng cũng vang lên một giọng đàn ông cáu kỉnh: “Ai đấy?”
Ngay sau đó, cánh cửa mở hé một khe nhỏ.
Vừa nhìn sang, Tang Đồng thấy một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, trông như vừa mới ngủ dậy tóc tai bù xù, quần áo mặc vội. Gương mặt còn phảng phất vẻ sưng húp của người mới tỉnh giấc.
“Tổ 8 Tổ Điều Tra Đặc Biệt, Diệp Cẩn Thần.” Diệp Cẩn Thần đưa ra thẻ ngành.
“Chúng tôi tới đây là để hỏi thêm vài chi tiết liên quan đến vụ án của vợ anh.”
Người đàn ông chỉ liếc qua một cái. Dù ban đầu có vẻ bực dọc, giờ đây cũng tỏ ra kiềm chế hơn đôi chút tuy nhiên vẻ mặt vẫn chẳng mấy thân thiện.
Tang Đồng đã xem qua hồ sơ, đoán được người trước mặt có khả năng là người nhà của một trong hai nạn nhân trước đó.
“Chẳng phải trước đây đã có người đến hỏi rồi sao? Tôi cũng nói hết những gì biết rồi mà...” Giọng điệu của người đàn ông vẫn đầy bực bội.
“Chẳng lẽ anh không quan tâm chút nào đến tiến triển của vụ án? Người mất là người thân của anh đấy.” Tang Đồng nhìn thẳng vào anh ta bằng ánh mắt sáng rõ và nghiêm nghị.
Có lẽ ánh mắt ấy quá mức trực diện khiến người kia hơi khựng lại, ngón tay trắng bệch khẽ động đậy, sau cùng cũng mở cửa cho họ vào.
“Hóa ra là vì chuyện này... Vào đi.”
Tang Đồng không nói gì thêm, thu lại thẻ ngành. Cô đeo bao giày ở cửa rồi bước theo Diệp Cẩn Thần vào phòng khách.
Cô lướt mắt một vòng. Căn hộ này trang trí khá ổn, chỉ tính riêng chiếc đèn trần trên đầu cô cũng đã ngót nghét vài triệu. Mấy thiết bị điện tử trong nhà đều là hàng đắt tiền.
Trong lúc Diệp Cẩn Thần trò chuyện cùng người đàn ông, Tang Đồng âm thầm quan sát khắp nơi.
“Sao anh không báo tin mất tích ngay từ đầu?” Diệp Cẩn Thần đột ngột hỏi, khiến Tang Đồng dừng ánh nhìn, quay về phía người đàn ông.
“Tôi làm ca đêm trong xưởng, còn vợ tôi thì làm ca ngày ở tiệm. Cả tuần còn chẳng thấy mặt nhau, cô ấy có ở nhà hay không làm sao tôi biết được...” Anh ta giải thích.
Tang Đồng vẫn chăm chú quan sát. Chiếc quần trên người anh ta là đồng phục của một nhà máy cơ khí, khả năng là công nhân phổ thông.
Nhìn đống quần áo dính đầy dầu mỡ treo ngoài cửa, có thể đoán anh ta làm việc ở dây chuyền sản xuất, chứ không phải nhân viên quản lý.
Căn hộ này gồm hai phòng ngủ và một phòng khách. Cô đoán hai vợ chồng này ngủ riêng, bởi phong cách của hai phòng ngủ hoàn toàn khác biệt.
Phòng của người đàn ông khá bừa bộn, vừa bước vào là thấy quần áo vứt lung tung. Mùi khói thuốc nồng nặc trộn lẫn vài mùi khó chịu khác khiến Tang Đồng phải nhíu mày.
Cô quyết định chuyển sang phòng bên cạnh phòng của người vợ. Căn phòng này lại rất gọn gàng, bàn trang điểm bày biện chỉnh tề các loại mỹ phẩm và đồ dưỡng da.
Không có nhiều ảnh trong phòng, chỉ có một tấm ảnh duy nhất được cất trong ngăn kéo. Là ảnh một người phụ nữ chừng hơn hai mươi tuổi, gương mặt xinh xắn, nụ cười ngọt ngào.
Cô ấy mặc đồng phục tham gia một sự kiện, phía sau là đội múa lân, trên tay cầm bảng tuyên truyền.
Đó có lẽ là ảnh do cơ quan cô ấy tặng, còn có cả logo mờ trên đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



