Nhìn thấy cô bé cuối cùng cũng đã im lặng.
Chu Thận Chi bèn đứng thẳng người lên, nói: "Đi ăn cơm trước đã."
Sau đó, anh đổi lại nắm tay của Thẩm Điềm, Thẩm Điềm nhanh chóng nắm chặt tay của Chu Cẩm Nguyệt, khẽ giọng nói: "Ăn cơm xong đã rồi tính tiếp, bé cưng chắc đói rồi có đúng không."
Chu Cẩm Nguyệt vẫn còn giận dỗi nhưng cơ thể cô bé rất thành thật, nhăn nhó nắm lấy tay của Thẩm Điềm, giậm chân bước đi.
Hai ba con họ đều không nói chuyện, vô cùng yên lặng. Thẩm Điềm quay đầu nhìn cô con gái của mình, hai bím tóc ở sau của Chu Cẩm Nguyệt là do cô giáo tết cho, lắc lư trong không trung.
Trong trung tâm thương mại có rất nhiều nhà hàng.
Có những nhà hàng không hề thích hợp cho trẻ con ăn, Chu Thận Chi chọn một tiệm pizza và đi vào trong. Thẩm Điềm liếc nhìn sắc mặt của Chu Cẩm Nguyệt, thì thấy đôi mắt của Chu Cẩm Nguyệt sáng lên, rất nhanh sau đó thì cúi đầu xuống.
Thẩm Điềm mím môi cười thầm.
Nhà hàng này toàn là trẻ con và phụ huynh, rất náo nhiệt.
Chu Thận Chi trông như thế này, vừa bước chân vào đã có rất nhiều nhìn đưa mắt nhìn qua, ngay cả Thẩm Điềm và Chu Cẩm Nguyệt cũng bị rất nhiều chú ý. Bọn họ chọn một vị trí ở góc và ổn định chỗ ngồi.
Chu Thận Chi quét mã để gọi món.
Anh gọi những món Thẩm Điềm thích ăn, cũng gọi những món mà Chu Cẩm Nguyệt thích ăn.
Sau khi gọi món xong, anh vươn tay ôm lấy eo của cô rồi ấn điện thoại. Thẩm Điềm lấy một tờ khăn giấy ướt lau tay cho Chu Cẩm Nguyệt, đôi má của Chu Cẩm Nguyệt vẫn còn phồng lên phúng phính.
Trông có vẻ cô bé vẫn chưa được thoải mái.
Thẩm Điềm thở dài, cô ghé vào Chu Thận Chi.
Người con trai đó tuỳ tiện lướt bừa trên màn hình điện thoại, đang xem tin tức, góc nghiêng rất sắc sảo rõ ràng, yết hầu chuyển động, cô tựa sát vào cổ anh: "Chồng à."
Anh uể oải "ừm" một tiếng đáp lời cô.
"Không có đâu, con bé cũng cần phải thay đổi tính xấu này của mình rồi."
Chu Thận Chi nhìn cô một lúc.
Cơn giận cũng nguôi đi phần nào.
Ngón tay anh nựng lấy cằm của cô, sau đó tiếp tục lướt điện thoại.
Thẩm Điềm ngồi thẳng người lên nhìn cô con gái của mình.
Chu Cẩm Nguyệt cũng im lặng chơi đùa với chiếc đĩa ở trên bàn.
Chẳng mấy chốc thì pizza, mỳ Ý và cánh gà,... những món được gọi lần lượt được mang lên. Chu Cẩm Nguyệt muốn mang găng tay dùng một lần, Thẩm Điềm trộn mỳ Ý lên cho cô bé, Chu Cẩm Nguyệt bỗng gọi cô: "Mẹ ơi~~ Găng tay~~"
Thẩm Điềm thở dài, cúi đầu nhìn cô: "Giờ mẹ đang trộn mỳ Ý cho con không đeo cho con được, phải làm sao đây, hay là con đợi tí ha."
Nhưng mùi thơm của miếng pizza trước mặt bay đến.
Chu Cẩm Nguyệt nuốt nước bọt, vì cô bé ở trường mầm non giận dỗi nên điểm tâm vào buổi chiều chẳng ăn được mấy miếng. Vừa nãy cô bé còn quậy như vậy nữa nên chiếc bụng đói đến xẹp luôn rồi.
Cô bé ngẩng đầu: "Mẹ ơi, con đói."
Thẩm Điềm siết chặt chiếc muỗng nhỏ, cô do dự một lúc rồi đưa mắt nhìn người con trai bên cạnh mình, sau đó lại nhìn Chu Cẩm Nguyệt: "Gọi ba đeo cho con đi."
Chu Cẩm Nguyệt ngay lập tức kháng cự.
Ngay lúc này, Chu Thận Chi lấy một miếng pizza đưa đến miệng của Thẩm Điềm, Thẩm Điềm há miệng cắn một miếng, vô cùng thơm ngon.
Chu Cẩm Nguyệt ngồi không yên nữa, vội đứng phắt dậy từ sofa, sau đó đi về phía Chu Thận Chi, cô bé cầm hai chiếc găng tay nhỏ trong tay đưa sang đó.
Giọng nói mềm mại gọi anh: "Ba ơi, đeo cho con~~"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
