Anh ỷ vào vóc người mình cao ráo, chắc chắn sẽ lại xem điện thoại của cô.
Bên trong điện thoại của cô có chứa rất nhiều bí mật liên quan đến anh, đề phòng sơ suất, cô vẫn quyết định không chơi điện thoại nữa.
Thẩm Điềm bấm tắt màn hình điện thoại, vươn tay đặt điện thoại lên trên tủ đầu giường.
"Phía sau có một cặp mắt đang nhìn, xem không có thoải mái."
Chu Thận Chi vừa nghe vậy lại bật cười.
Yết hầu chuyển động: "Anh cũng chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn thôi, đâu phải lúc nào cũng nhìn."
Thẩm Điềm: "Ai biết được chứ."
Ngữ khí ương bướng này, vừa lạnh lùng vừa đáng yêu. Anh tiếp tục khẽ bật cười, Thận Chi cúi xuống hôn lên giữa trán cô, nói: "Vậy thì ngủ đi, chúc em ngủ ngon."
"Ừm, ngủ ngon."
Cô dựa người về trước, đỉnh đầu áp sát vào chiếc cằm rắn chắc của anh.
Cô bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Rất nhanh sau đó, cô đã say giấc.
Nhưng hơn hai tiếng sau, Chu Thận Chi thức dậy đến xem bà nội, đắp chăn lên cho bà. Thẩm Điềm thì lạnh run lên bèn tỉnh giấc, cô hé mở mắt.
Yên lặng nhìn anh loay hoay làm hết những việc này.
Đợi đến khi anh sắp quay về giường thì bà nội cũng tỉnh dậy, bà muốn uống nước.
Chu Thận Chi vò vò đầu, đi ngược trở lại rót nước cho bà. Thẩm Điềm ngồi lên, khẽ dụi mắt.
Chu Thận Chi đặt ly nước xuống, dỗ bà nội ngủ xong thì quay người chợt nhìn thấy Thẩm Điềm đã ngồi dậy với đôi chân trần, anh khựng lại: "Ngủ không được sao?"
Đầu tóc Thẩm Điềm rối tung lên, cô nhìn anh: "Bà nội có sốt không anh."
Chu Thận Chi lắc đầu: "Không có."
Anh bước trở về, đi đến trước mặt cô và cúi đầu nhìn cô.
Thẩm Điềm thở phào.
Cô cầm tay anh, muốn nói vậy chúng ta ngủ tiếp đi thì Chu Thận Chi đã cúi thấp người xuống, hôn lên môi của cô, một nụ hôn nhẹ nhàng.
Thẩm Điềm vô thức mở miệng.
Đón nhận nụ hôn của anh.
Sau đó.
Hai người lại trở về giường, cuộn người vào nhau.
Cửa sổ mở ra, ánh trăng chiếu vào bên trong căn phòng, chiếu rọi xuống nền đất.
Hai người vẫn chưa ngủ mà ngắm nhìn ánh trăng rực sáng kia, nó trông giống hệt như một chiếc hộp, Thẩm Điềm vươn tay ra, cổ tay trắng ngần được ánh trăng chiếu rọi.
Chu Thận Chi cũng đưa tay đan vào tay cô.
Giọng nói nhẹ nhàng: "Ngủ đi!"
Thẩm Điềm ừm đáp, ánh mắt đưa nhìn lên đôi tay đan vào nhau trong chiếc hộp ánh trăng ấy, rồi dần dần chìm sâu vào giấc ngủ.
Nhưng nửa đêm còn lại đến sáng.
Chu Thận Chi thức giấc tận mấy lần, bà nội chỉ cần ho lên hoặc trở mình thì anh bèn thức giấc, Thẩm Điềm cũng thức dậy theo, cả hai cùng với nhau trông chừng cho bà nội.
Mãi cho đến khi trời sáng.
Khi mà trời tờ mờ sáng.
Bà nội lại ngủ rất ngon giấc, bọn họ cũng thở phào.
Sáu giờ hơn.
Vu Mi dẫn theo bảo mẫu bước vào, bà nội đã tỉnh dậy, y tá cũng đến để kiểm tra sức khỏe cho bà nội. Chu Thận Chi và Thẩm Điềm đang ngủ rất say, Vu Mi nhìn hai người họ rồi kéo rèm cửa sổ lại, chắn đi ồn ào huyên náo bên ngoài để hai người họ có thể ngủ một giấc thật ngon.
Bước qua đêm nguy hiểm đầu tiên.
Bà nội vẫn phải tiếp tục ở lại bệnh viện tầm khoảng một tuần nữa, để hồi phục vết thương và để ngăn ngừa một số bệnh biến chứng. Thẩm Điềm dứt khoát xin nghỉ thêm một ngày phép nữa, cộng thêm thứ bảy chủ nhật vừa hay gộp lại đủ ba ngày.
Nhưng cô vẫn phải làm việc, tiến độ bản mới của "Ba trăm bài thơ Đường" đã rất chậm rồi.
Chu Thận Chi lại không thể xin nghỉ phép được, thứ bảy và chủ nhật anh phải đến trụ sở nghiên cứu và phát triển.
Chủ nhật Tào Lộ và Trần Vận Lương đến thăm bà nội, Thẩm Điềm nhìn thấy hai người họ đi cùng với nhau, cười nói: "Hai người hẹn trước rồi à?"
Tào Lộ bước lên trước nắm tay của bà nội, nói với Thẩm Điềm: “Đúng rồi, muốn đến thì phải đi cùng nhau chứ."
Trần Vận Lương thân thiết gọi một tiếng bà nội, rồi đặt giỏ trái cây xuống và hỏi thăm: "Chu Thận Chi đâu?”
Thẩm Điềm cầm điện thoại lên nói: "Hôm nay anh ấy phải đi làm, tớ đã nhắn tin cho anh ấy rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
