Ghen!?
Thẩm Điềm sửng sốt.
Tại! sao! anh! ấy! lại! ghen!
Cô ngớ người trong giây lát: "Chu Thận Chi, cái cậu Quan Quốc Siêu đó, cậu ta..."
Chu Thận Chi ngắt lời của cô: "Bó hoa vừa rồi là hoa hồng, chứ chẳng phải là hoa bình anh như nó đã nói."
Hàng mi Thẩm Điềm vội chớp.
Nhớ lại thì đó đúng thật là những bông hoa hồng xinh đẹp và quyến rũ, hơn nữa còn có màu sắc khác nhau.
Cô đang muốn nói gì đó.
Cô chớp chớp mắt, nhìn biểu cảm nghiêm túc kia của anh, tim Thẩm Điềm lại đập lên phình phịch.
A!
Anh! ấy! ghen!
Aaaaa!!!
Cứu cứu!!!
Cô không ngờ rằng sẽ như vậy!!!
"Sau này, tránh nó xa một chút." Chu Thận Chi lại nói thêm một câu nữa, Thẩm Điềm cố nén đi sự vui mừng đang râm ran trong lòng, cô khẽ gật đầu: "Anh không nói, em cũng sẽ làm như vậy. Chỉ có điều em cảm thấy có thể anh nghĩ hơi nhiều rồi, lần trước cậu ta chửi em như thế thì nhất định cậu ta cũng chẳng có thiện cảm gì với em, giống hệt như em chẳng có tí thiện cảm gì với cậu ta vậy."
Chu Thận Chi yên lặng nhìn cô một lúc.
Hôm nay cô ăn mặc rất đơn giản, một chiếc áo len trễ vai và một chiếc quần jean, tóc được búi gọn lên, để lộ ra đôi tai mềm mại cùng với chiếc cổ trắng ngần, hàng mi lại dài, đôi mắt cũng rất xinh đẹp, dịu dàng và ngọt ngào.
Cảnh tượng này khiến cho anh đột nhiên nhớ lại một số hình ảnh, cô ấy đúng là đã đánh giá thấp bản thân mình rồi.
Ngữ khí của anh uể oải: "Ừm, vậy cũng phải cách xa nó ra."
"Tất nhiên, cũng không chỉ riêng nó thôi mà còn những đứa con trai khác nữa."
Thẩm Điềm mím môi, muốn bật cười.
Sao anh ấy lại như vậy nhỉ!
Đẹp trai quá, đáng yêu quá!
Cô nói: "Biết rồi mà."
Chu Thận Chi đưa tay ra, nắm lấy tay cô: "Ăn xúc xích không?"
Đôi mắt Thẩm Điềm sáng lên: "Ăn chứ!"
Cô phát hiện những thứ bà nội thích ăn đều là những thứ cô thích ăn.
Chu Thận Chi đưa mắt nhìn cô rồi nắm tay cô đi về phía thang máy: "Vậy thì đi mua thôi."
Thầm Điềm ừm ừm đáp hai tiếng, cô uống một ngụm cà phê, cà phê nóng rất thoải mái, nó cũng làm vơi đi phần nào mùi khử trùng trong bệnh viện. Bước vào thang máy, Thẩm Điềm đưa cà phê đưa đến miệng anh, Chu Thận Chi cúi thấp xuống tay cô, uống một ngụm, Thẩm Điềm ngước mắt lên nhìn anh: "Hết giận rồi hả?"
Chu Thận Chi quét mắt nhìn qua cô.
Anh nói: "Xin lỗi, lúc nãy anh có hơi nóng nảy."
Thẩm Điềm "hả" một tiếng bất ngờ, cười tít mắt đáp: "Không sao, ai lại không có lúc nóng giận chứ."
Chu Thận Chi khẽ mỉm cười.
Nhớ lại dáng vẻ tính khí khi thẹn quá hóa giận của cô.
Ừm.
Đáng yêu!
Cửa hàng tiện lợi nằm ở ngay phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú, tình hình buôn bán rất tốt, người mua xúc xích cũng rất đông. Bước ra ngoài, Chu Thận Chi bảo Thẩm Điềm đợi ở một bên, anh đến xếp hàng mua.
Thẩm Điềm cầm trên tay ly cà phê ấm đứng ở một bên, nhìn anh đút tay vào trong túi chơi đùa với điếu thuốc vẫn chưa được châm lên từ nãy, dáng vẻ thờ ơ cúi đầu nhấn điện thoại, đôi lúc sẽ ngước mắt lên nhìn cô, Thẩm Điềm mỉm cười với anh, đôi mắt cong cong.
Hai hôm trước trời đổ mưa.
Hôm nay thời tiết vẫn còn rất âm u, mọi người đều mặc áo khoác dày và áo len đứng đợi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
