Thẩm Điềm ngẩng cổ, nụ hôn của anh hôm nay thật dịu dàng, hàng mi của cô khẽ run lên cũng bất giác hồi đáp lại nụ hôn của anh, anh giữ lấy cằm của cô, ánh đèn nhè nhẹ chiếu xuống người của họ.
Một lúc lâu sau, Chu Thận Chi rời khỏi chốc lát.
Thẩm Điềm mở mắt.
Nhìn thẳng vào mắt anh, Thẩm Điềm siết chặt ly nước trong tay, nhịp tim đập lên phình phịch.
"Anh về đến nhà lúc mấy giờ?" Cô nhẹ hỏi anh.
Chu Thận Chi cụp mi nhìn cô: "Tầm khoảng bảy giờ đã về rồi."
"Sớm vậy sao." Thẩm Điểm lẩm bẩm, cô giơ ly nước lên uống một ngụm: "Em còn tưởng anh cùng hai người bạn kia sẽ tụ tập rất khuya nữa cơ."
Chu Thận Chi cười nói: "Có gì đáng tụ tập đâu, tụi anh chỉ gặp mặt nói chuyện mà thôi."
"Ồ ồ."
Anh nhéo mũi cô: "Sau này nhớ cố gắng trả lời tin nhắn anh đúng giờ đấy."
Tai Thẩm Điềm đỏ ửng, cô đáp: "Biết rồi mà."
Cô nhìn thấy anh đã thay ra bộ quần áo ở nhà, trên người còn có thoang thoảng mùi hoa quế, cô thốt lên một tiếng: "Anh tắm rồi đấy à."
Chu Thận Chi ừm đáp.
"Em cũng đi tắm được rồi, trời lạnh đừng tắm muộn quá."
"Ok." Thẩm Điềm đặt chiếc ly xuống: "Vậy em đi tắm đây."
Cô đi về phía phòng ngủ chính, hôm nay cô mặc một chiếc quần jean ôm, quần jean đúng là có đẹp thật nhưng lại không mấy thoải mái. Cô lấy quần áo ngủ rồi bước vào nhà vệ sinh.
Còn anh thì bước vào nhà bếp, không biết đang làm gì.
Thẩm Điềm cũng không nhìn nữa.
Bước qua tháng mười thời tiết bắt đầu trở lạnh, lúc sáng vẫn chưa có cảm giác gì, vừa đi ra khỏi quán cà phê gió thổi vào khiến cho Thẩm Điềm nổi hết cả da gà.
Tắm bằng nước nóng rất thoải mái, xong thì cô mở cửa, cũng mang theo hơi nóng ra ngoài.
Chu Thận Chi ngồi trên sofa, trên đùi đặt một chiếc máy tính, ngón tay thon dài gõ trên bàn phím. Anh đưa mắt lên nhìn cô, nói: "Uống chút canh ngọt đi."
Thẩm Điềm lúc này mới chú ý trên bàn trà có đặt một chén thuỷ tinh, trong đó có một chiếc muỗng nhỏ màu vàng, vô cùng tinh xảo.
Cô bê lên, ngồi xuống sofa và nhìn anh: "Sao anh lại nấu cái này vậy?"
Chu Thận Chi chống cằm, bàn tay tùy hứng đặt sau lưng cô, nói: "Thời tiết hanh khô, nấu cho em ăn."
Thẩm Điềm ngẩn người.
Anh ấy thật chu đáo!
Aaaaa!
Đôi mắt Thẩm Điềm cong lên: "Sao anh cái gì cũng biết hết vậy!"
Ngón tay Chu Thận Chi khựng lại, anh mỉm cười nghiêng đầu nhìn cô, sau đó giữ lấy eo cô: "Mau ăn đi!"
"Ok nè!"
Thẩm Điềm cầm muỗng lên và bắt đầu múc ăn, đây chắc là canh tuyết lê, đu đủ và mộc nhĩ trắng. Vô cùng thanh ngọt không hề ngán chút nào, mùi vị của mộc nhĩ trắng rất ngon, hôm nay cô đã nói chuyện cả ngày, cổ họng đúng thật là có chút khô, chén canh ngọt này đến thật là đúng lúc! Cô đưa mắt nhìn anh, anh thì đang cụp mi xem tài liệu, bên dưới góc trái có một ứng dụng.
Chiếc logo vô cùng ngầu, Thẩm Điềm chỉ nhìn trong giây lát.
Cô uống được một ít xong thì đưa chén lại gần miệng anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
