Nếu như cả hai không phải là bạn học của nhau, chắc chắn Chu Thận Chi sẽ không nảy lên ý nghĩ muốn kết hôn. Thẩm Điềm nỗ lực thi vào lớp chuyên để có thể đuổi theo bước chân của anh, có thể được gần anh hơn một chút.
Nhưng mùa hè năm đó, cô vốn dĩ chẳng hề để lại dấu ấn gì lớn lao trong thế giới của anh, từ khi bước vào đến tận khi rút lui, cô đơn thương độc mã xông vào thế giới của anh và biến thành hạt bụi rơi xuống trên vách tường giữa anh.
Cô đột nhiên rơi lệ.
Khiến cho anh không kịp trở tay.
Chu Thận Chi ghé qua giơ tay lau đi nước mắt cho cô: "Sao vậy?"
Tim Thẩm Điềm đập vội, cô lắc đầu: "Không có gì."
Sau đó trở mình muốn giấu đi nước mắt. Chu Thận Chi lại không cho phép, anh vội vươn tay đỡ lên cổ của cô: "Tại sao khóc, em phải nói với anh."
Thẩm Điềm mím môi, nước mắt cứ thế rơi xuống từ khóe mắt, cô giơ tay lên che mặt đi không muốn anh nhìn thấy, ngập ngừng nói: "Không biết tại sao chỉ là muốn khóc thôi, em rất thích câu này của anh, rất may mắn khi mùa hè năm đó anh gặp được em."
Chu Thận Chi gác khuỷu tay lên tay vịn sofa.
Chăm chú nhìn cô.
Anh kéo cổ tay cô xuống muốn nhìn mặt cô.
Thẩm Điềm không muốn, nước mắt ướt đẫm cả lòng bàn tay, cũng may khóc không quá thương tâm. Cô cũng chỉ vì quá thích nên mới rơi lệ, nhiều hơn thế là cô muốn bật cười thật lớn. Nước mắt cô cũng đã lau đi được kha khá, cô lặng lẽ thả tay xuống, nhìn anh nói: "Em cũng rất may mắn, lớp 12 có thể biết được anh."
Nụ cười trên môi cô rạng rỡ dần hiện lên.
Đôi mắt cong cong, trông rất vui vẻ.
Trong lòng Chu Thận Chi cũng được yên tâm hơn, anh lau nước mắt của cô: "Tạm thời anh sẽ cho rằng vì em quá vui nên mới khóc."
Thẩm Điềm lập tức gật đầu.
"Đúng vậy đúng vậy."
Chu Thận Chi nhìn cô một lúc.
"Sao lại dễ cảm động như vậy."
Thẩm Điềm chầm chậm ghé qua, đột nhiên ôm chầm lên cổ anh, cười nói: "Con gái nhạy cảm vậy mà."
Chu Thận Chi ừm đáp.
"Được."
Anh không né người ra, Thẩm Điềm cũng vậy, chỉ thân mật dựa trên vai của anh. Chu Thận Chi cầm điện thoại ở bên cạnh lên, tiếp tục trả lời tin nhắn. Thẩm Điềm rất cố gắng để ngủ nhưng mùi thơm nhè nhẹ trên người anh cứ bay đến, làm nhiễu loạn tinh thần của cô, thế là cô lại lén mở mắt thì nhìn thấy anh đang trả lời tin nhắn của giáo sư Vệ Vũ.
Giáo sự Vệ Vũ: Hai hôm nay nếu như bên truyền thông đến trụ sở nghiên cứu thì không cần quan tâm.
Zsz_: Vâng.
Giáo sư Vệ Vũ: Còn nữa, bài viết trên diễn đàn ta đã thu hồi, con viết lại một bài mới đi.
Zsz_: Dạ được.
Anh trả xong thì khựng lại, ngoảnh đầu nhìn lên thì chạm vào đôi mắt sáng long lanh của cô. Chu Thận Chi khẽ nhướng mày, ngón tay giữ lấy cằm cô: "Ngủ không được à?"
Thẩm Điềm do dự nói: “Nhưng em không muốn thức dậy."
Chu Thận Chi nhìn cô một lúc.
"Em như thế này thì không ngủ được đâu, dậy đi."
Thẩm Điềm ồ một tiếng rồi ngồi lên, cô chăm chú nhìn anh, Chu Thận Chi đứng lên ngồi lên trên sofa, sau đó nói: "Nằm xuống."
Thẩm Điềm đỏ mặt, sau đó của ngả người nằm xuống, gối người lên đùi anh.
A!
Chu Thận Chi kéo tấm chăn giữ nhiệt qua và đắp lên đến vai cho cô: "Nửa tiếng sau anh gọi em."
Thẩm Điềm nhìn anh, ừm ừm đáp hai tiếng, tiếp đó là nhắm mắt lại.
Chu Thận Chi gác tay lên tay vịn ghế, nhìn cô vài giây bèn cúi đầu tiếp tục xem điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
