Nhà vệ sinh ở phòng khách không có bồn tắm lớn, Thẩm Điềm đứng không mấy vững đưa tay chống lên vách tường, mặc cho nước từ trên vòi sen chạy xuống.
Giọng của Thẩm Điềm rất khẽ, rất mềm mại.
"Anh lấy đồ ngủ giúp em với, bộ nằm ở trên giường phòng ngủ chính ấy."
Chu Thận Chi lấy lại tinh thần, đáp: "Được."
Anh đi quay người trước khi chuẩn bị bước vào phòng ngủ chính thì cũng tiện tay chụp lấy chiếc áo màu đen trên sofa mặc vào, vạt áo buông xuống che đi đường nét sắc sảo của bụng và eo.
Trong phòng thoang thoảng mùi thơm nhè nhẹ, khi vừa mới hôn cô thì mùi hương trên cơ thể cô chính là mùi này. Một bộ quần áo ngủ được đặt trên giường, có chút nhăn nhó không gọn gàng, giống như được đặt lên một cách tuỳ ý.
Anh cầm nó lên, chất liệu vải vô cùng mềm mại.
Quay lại trước cửa phòng tắm, Chu Thận Chi giơ tay lên gõ cửa.
Thẩm Điềm cẩn thận hé ra một kẽ hở để Chu Thận Chi đưa quần áo vào, cô vươn tay ra để lộ cổ tay mảnh khảnh trắng ngần vẫn còn ươn ướt. Sau khi cầm được quần áo thì lập tức giật vào trong.
Ầm.
Cửa được đóng lại.
Ngón tay của Chu Thận Chi xoa lên giữa trán rồi đưa tay lên tiếp tục gõ cửa.
"Ra đây anh giúp em sấy tóc."
Thẩm Điềm ừm lên một tiếng, tiếp đó là âm thanh của quần áo chà sát vào nhau, cô thay quần áo xong thì trùm khăn lên đầu và mở cửa. Thẩm Điềm đứng ngay trước cửa, gương mặt đỏ ửng lên do bị nước nóng bên trong hun lên, vẫn còn giọt nước vương lại chảy xuống trên da cô. Cảnh tượng này có sức công phá cực kỳ lớn, Chu Thận Chi ngắm nhìn cô một lúc.
Chuẩn bị đưa tay kéo cô ra.
Nhưng Thẩm Điềm căn bản là không dám nhìn vào mắt anh, nên lập tức xuống nước.
"Máy sấy!" Cô cố ý nhắc nhở.
Chu Thận Chi đáp: "Ok."
Anh bước vào nhà vệ sinh, cầm lấy máy sấy bên trên vách tường rồi bước ra.
Thẩm Điềm ngồi nghiêm túc ngay ngắn ở sofa, dùng khăn lau tóc của mình để lau đi nước vẫn còn vương trên tóc. Chu Thận Chi tựa người vào tay vịn, cúi người xuống cắm vào ổ điện.
Khi anh cúi xuống cổ áo của chiếc T shirt kia cũng rơi xuống lộ ra những vết thương do móng tay của Thẩm Điềm bấu vào, nặng nhẹ đều có cả.
Anh đứng thẳng người lên, giữ lấy vai của cô.
Thẩm Điềm ngoan ngoãn tựa vào anh, âm thanh ù ù của máy sấy tóc vang lên, thổi tóc của cô bay rối hết cả. Cô thật sự cảm thấy rất mệt, cúi đầu ngáp một hơi dài.
Biết sớm như vậy đã không gội đầu rồi.
Lúc cô cúi đầu xuống, trên chiếc cổ nhỏ có vài dấu hôn màu đỏ hiện lên.
Chu Thận Chi tơi tóc của cô ra và tiếp tục sấy, đôi khi đuôi tóc sẽ không cẩn thận lướt qua dấu hôn trên cổ cô.
Hai người đều rất im lặng.
Thẩm Điềm là vì ngại ngùng.
Chu Thận Chi biết cô đã buồn ngủ nên động tác cũng nhanh chóng hơn, chuyên tâm sấy tóc cho cô.
Thực ra thì.
Tim của người đàn ông ấy cũng đập rất nhanh.
Từng cảnh tượng một trên sofa đột nhiên hiện lên trong trí óc, sự yêu kiều của cô, sự ngọt ngào của cô, khi cô chống lên sofa lùi về sau anh lại giữ chặt eo cô kéo về. Tuy động tác của anh rất dịu dàng nhưng những hình ảnh này đối với anh mà nói, có sự kích thích cực lớn.
Sau đó.
Cô cũng chẳng còn chút sức lực nào nên lắm lúc sẽ hôn anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
