Thẩm Điềm ngơ ngác: "Nó có thể hiểu tụi mình đang nói chuyện hả?"
Chu Thận Chi gật đầu.
"Hiểu."
Thẩm Điềm lại woa lên bất ngờ.
Tucker đi ở phía trước cảm giác được hai người họ dường như đang nói về mình. Thế là đôi tai của nó vểnh lên rất ngầu.
Đôi mắt Thẩm Điềm cong cong.
Cô nghĩ bụng.
Thận Chi ngầu như vậy, chiếc xe của anh ngay cả chó anh nuôi cũng rất ngầu.
Chu Thận Chi nhìn cô chợt thấy đôi mắt cô cong lên.
"Cười gì thế?"
Thẩm Điềm khựng người, ngước mắt chạm vào ánh mắt đào hoa của anh: "Thì... em thấy Tucker rất ngầu."
Đôi mày Chu Thận Chi khẽ nhướng lên.
Ngữ điệu của anh chậm rãi: "Vậy anh thì sao."
Tim Thẩm Điềm đập vội một nhịp.
"Lúc trước anh là nam khôi của trường đó. Tất nhiên anh cũng ngầu rồi."
Chu Thận Chi cười khẽ.
"Là vì cả thấy anh ngầu nên mới có thiện cảm với anh sao?"
Nhịp tim của Thẩm Điềm càng đập mạnh hơn. Trong lòng hét lên vài tiếng, cô cố nén lại trái tim đang loạn nhịp của mình, nói: "Một người con trai ưu tú, ai cũng sẽ thích hết mà."
Chu Thận Chi nhìn cô một lúc.
"Được em thích là may mắn của anh."
Thẩm Điềm siết chặt sợi dây trong tay.
Trong thời khắc ấy cô đã muốn thốt lên điều gì đó nhưng cô vẫn cố nén lại.
Hạnh phúc bây giờ và sự cay đắng của quãng thời gian cấp ba đã là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Mở lời.
Nhưng lại không biết nên nói thế nào.
Nói rằng em đã từng thích anh.
Nhưng đau lắm?
Bỏ đi!
Thẩm Điềm ngẩng đầu nhìn anh và nói: "Có thể được anh thích cũng là may mắn của em."
Chu Thận Chi cụp mi.
Ánh mắt đào hoa đen như mực.
Ngữ điệu vô cùng nghiêm túc.
"Vậy chúng ta phải mãi mãi ở bên nhau."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

K hiểu sao team dịch lại hay dùng những từ ngữ địa phương thế nhỉ? Làm mình đọc cứ thấy cấn cấn khó chịu. “ Bây”, “ nè”… sử dụng quá thường xuyên nữa chứ