Thẩm Điềm khựng lại, từ trong vòng tay anh ngẩng đầu lên. Chốc sau, cô kiễng chân hôn lên má anh.
Chu Thận Chi ngơ ngác.
Vội cụp mắt nhìn cô.
Khoé mắt cô ngấn lệ, hàng mi khẽ chớp. Chu Thận Chi giữ lấy eo cô, cúi đầu, giọng nói mệt mỏi vang lên bên tai cô: "Để về nhà rồi hôn thật đàng hoàng."
Thẩm Điềm đỏ mặt.
Ngón tay lau đi nước mắt đọng lại ở đuôi mắt cô.
Anh nói: "Thật ra lần đầu anh rung động là vì nước mắt của em."
"Hôm sau công tác, tinh thần mãi không yên, cứ nhớ về em đang ở nhà nên mới nhanh chóng trở về đấy."
Thẩm Điềm chợt sững người.
Thì ra cậu thích cô như thế sao?
A!!!
Nói sớm đi chứ.
Ai mà khóc biết khóc!!!
Cô ấy có thể khóc thành một chén nước mắt to đấy!!!
Ngay lúc này, Quan Châu Vân đỡ anh của cô ta lên ở cách đó không xa. Gương mặt Châu Vân toàn là nước mắt, lớp trang điểm trên mặt là kiểu trang điểm lạnh lùng xinh đẹp của show trình diễn khi nãy. Cô ta nhìn thấy Chu Thận Chi ôm lấy eo của Thẩm Điềm, hai người bọn họ đang cúi đầu nói chuyện với nhau trong dòng người và cũng nhìn thấy Thẩm Điềm kiễng gót hôn Chu Thận Chi, hơn nữa là cảnh mà Chu Thận Chi ghé bên tai Thẩm Điềm nói gì đó.
Khiến cho gương cô mặt ửng đỏ.
Chưa đầy hai ba tháng mà sự yêu thích của anh đối với Thẩm Điềm đã có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Quan Châu Vân luôn nghĩ rằng, Thận Chi sẽ không dễ dàng thích một ai đó. Cho dù người đó có là Thẩm Điềm với thân phận là vợ anh đi chăng nữa. Thận Chi kết hôn với cô là có mục đích, anh có thể đối xử với Thẩm Điềm rất tốt rất tốt nhưng anh sẽ không dễ dàng yêu Thẩm Điềm.
Cô ta cũng chỉ có thể nghĩ như vậy mới chấp nhận được việc Chu Thân Chi kết hôn với Thẩm Điềm.
Buổi tụ họp năm lớp 12 kia, một cô gái không đáng để mắt đến.
Giờ đây.
Trần Vận Lương, Giang Sơn, Trịnh Thiệu Viễn và Tào Lộ bốn người họ đều đứng lên hết, bọn họ đứng chắn trước mặt của Chu Thận Chi và Thẩm Điềm. Nhóm anh em bên Quan Quốc Siêu bước đến vài người, hung hăng đằng đằng sát khí hỏi: "Anh Quan, báo cảnh sát không."
"Nó là người ra tay trước."
Quan Quốc Siêu gằn giọng: "Báo cảnh sát m ẹ gì, ông đây là loại người nhát cấy vậy à?"
Ba người anh em kia của Quốc Siêu chợt im lặng. Cũng đúng, Quan Quốc Siêu đã là người quen ở đồn cảnh sát, cậu ta còn dám báo cảnh sát sao. Trong số đó có một người nghĩ.
"Vậy thì dứt khoát đánh một trận ra trò đi!" Hắn ta nói xong thì bước lên trước.
Trần Vận Lương ối chà một tiếng, thân hình to mập cũng bước lên trước hai bước: "Anh mập này cũng là tên mập linh hoạt nhất đấy, mày có muốn thử nắm đấm này của tao không?"
"Cái thằng chó này..."
Quan Châu Vân giữ tay anh trai của cô ta lại.
"Anh!"
Quan Quốc Siêu nhanh chóng quát người đó.
"A Lượng, quay lại!"
Cậu trai kia khựng lại, ngoan ngoãn quay trở về.
Quan Quốc Siêu hét lên: "Chu Thận Chi!"
Chu Thận Chi đang ở phía sau lưng ngước mắt lên nhìn, đôi mắt đào hoa không nặn ra chút biểu cảm gì, khó gần mà lạnh lùng nhìn qua. Thẩm Điềm đang được anh ôm trong lòng, ngọn gió khẽ thổi làm chiếc váy cô đong đưa, Thẩm Điềm cũng đưa mắt nhìn qua.
Đôi mắt hạnh, gương mặt trái tim.
Bờ môi đỏ mọng với khoé mắt đỏ hoe. Nước da cô trắng ngần như tuyết, gió đêm dường như khẽ thổi qua một mùi thơm thoang thoảng.
Quan Quốc Siêu khi nãy không nhìn rõ gương mặt của Thẩm Điềm, cậu ta chỉ ỷ trong người có rượu nên mắng người lung tung. Cậu ta cảm thấy không ai có thể sánh với em gái của mình.
Ngoại trừ em gái của cậu ta thì tất cả những cô gái khác đều xấu xí.
Thế nhưng.
Ngay lúc này cậu ta đã nhìn thấy rõ gương mặt của Thẩm Điềm.
Sững sờ vài giây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
