Thẩm Điềm ngồi phắt người dậy, bất ngờ hỏi: "Không phải anh còn một ngày công tác nữa hả?"
Căn phòng bỗng chợt im lặng.
Mùi hương của Long Tiên Hương hoà với mùi hương trên người của cô gái ấy, thật mềm mại và thơm làm sao.
Ngón tay Chu Thận Chi gõ nhẹ lên cánh tay mình.
Thẩm Điềm sững người một lúc.
Cô đưa mắt nhìn anh.
Nhìn vào đôi mắt đào hoa của người con trai đó.
Đôi mắt của anh rất sâu.
Thẩm Điềm gật đầu: "Ừm”.
Chu Thận Chi đứng thẳng người lên, cụp mắt nhìn cô.
"Để anh cất xong hành lý, thay đồ ra đã rồi sau đó cùng nhau bàn xem tổ chức cho em thế nào."
Thẩm Điềm hả lên bất ngờ, ánh mắt dõi theo bước đi của anh, nói: "Không cần đâu, không cần long trọng vậy đâu cứ làm đơn giản là được."
Chu Thận Chi nhấc vali lên rồi đưa tay còn lại vuốt tóc mình, không thèm để ý lời của cô mà đi thẳng vào phòng ngủ. Thẩm Điềm nhìn anh đóng cửa lại, kêu lên “a” một tiếng dài lại nằm ườn xuống bàn, đôi phần bất lực.
Chốc sau, cô chợt nhớ ra mình vẫn chưa trả lời tin nhắn của Tào Lộ. Cô lập tức mở đoạn tin nhắn thoại của Tào Lộ ra.
Tào Lộ: "Sao nào? Thấy chủ ý của tớ thế nào?"
Tào Lộ: "Ủa? Cậu bốc hơi đâu mất rồi!"
Thẩm Điềm nghe xong, chuẩn bị trả lời thì nghe thấy phòng ngủ phụ mở cửa. Chu Thận Chi thay ra quần áo mặc ở nhà màu đen cùng chiếc quần dài. Anh đi đến máy uống nước, rót ra một ly nước sau đó quay lại, ngồi xuống một bên của tấm thảm, tựa lưng vào sofa rồi uống một ngụm nước ấm.
Thận Chi đặt ly nước lên bàn, nhìn cô.
Thẩm Điềm chớp chớp mắt, miệng lẩm bẩm: "Anh làm gì mà long trọng dữ vậy."
Chu Thận Chi nghe thế.
Anh đưa tay đỡ mặt cười khẽ.
"Đâu có? Tụi mình không phải đang bàn với nhau sao? Để anh nghe thử cách của tụi em."
Muốn bàn.
Vậy thì bàn thôi.
Thẩm Điềm cũng không giấu diếm gì, ngại ngại ngùng ngùng thì cũng không ổn. Cô giơ tay sờ nhẹ lên lỗ tai đang đỏ ửng, nói: "Tào Lộ nói muốn đi khách sạn Hán phục tự chọn, có thể mặc Hán phục ăn cơm nè còn có thể chụp hình nữa."
Chu Thận Chi khẽ nhướng mày.
Ngón tay bất giác xoay chiếc ly ở trên bàn.
Chiếc ly đó trong tay anh, dường như không hề có chút kháng cự. Ngón tay anh thon dài, cộng thêm chiếc nhẫn cưới trên tay lại khiến cho Thẩm Điềm không ngừng nghĩ đến quãng thời gian còn đi học, dáng vẻ khi xoay bút của anh.
Ánh mắt của cô lúc nào cũng bị động tác này của anh thu hút. Một đứa con trai mặt đã đẹp thì thôi đi, còn cả tay nữa, quá đáng thật!
Cô ho khụ một tiếng, cố làm cho bản thân bình tĩnh lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
