Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cách đây một tháng, tôi mua một chiếc BMW cũ, giá xe mới bán ra hơn 500.000 Tệ, chủ cũ lái được một năm thì tôi đã mua lại nó với giá 200.000 Tệ. Cứ ngỡ bản thân nhặt được món hời lớn nhưng không ngờ khi xe về đến tay thì tôi lại gặp rất nhiều chuyện lạ.
Ví dụ như tôi đang lái xe một mình trên dường thì đột nhiên trên bảng đồng hồ có thông báo ở ghế hành khách chưa thắt dây an toàn.
Thỉnh thoảng, tôi đang nghe nhạc thì đột nhiên chất lượng âm thanh lại kém đi, phát ra tiếng rè rè, âm thanh như tiếng ai đó dùng vật cứng cào vào kính khiến tôi nổi da gà. Trong giọng hát đột nhiên xuất hiện một vài tạp âm kì lạ, giống như có người đang nói chuyện nhưng tôi không thể nghe ra người đó đang nói cái gì.
Còn có một lần, tôi làm thêm giờ quá muộn. Trên đường trở về tôi chợt nghe thấy tiếng gõ cửa từ hàng ghế sau, âm thanh không lớn nhưng rất rõ ràng. Tôi quay đầu lại nhìn và kết quả thiếu chút nữa đã đâm vào chiếc xe đằng trước. Tôi thấy sợ hãi đến mức đổ mồ hôi lạnh.
Trực giác nói cho tôi biết rằng chiếc xe này có điều kỳ lạ nhưng tôi cũng không để tâm lắm, tự an ủi bản thân, tiếng gõ cửa sổ đó có thể là tiếng gió thổi qua thứ gì và đúng lúc đập vào cửa kính. Cho đến cuối tuần trước xảy ra một chuyện khiến tôi thật sự sợ hãi.
Thứ bảy tuần trước, tôi có tổ chức sinh nhật cho bạn gái Tiểu Lỵ, và cô ấy mời một số cô bạn thân đến cùng ăn tối. Chúng tôi có uống rượu, ca hát đến nửa đêm, sau khi tiễn mấy người về nhà, chúng tôi quẹo sang bờ sông. Đến nơi, chúng tôi cũng không xuống xe mà chuyển xuống ghế sau, không kịp chờ đợi mà ôm nhau. . .
Hai chúng tôi đang thân mật đột nhiên có một giọng nói vang lên khe khẽ bên dưới tôi: "Cậu đang đang đè nát tôi đấy!" Tôi cố gắng gượng tiếp tục động tác, giọng nói kia vẫn vang lên: "Cậu đè tôi rồi!"
Tôi ý thức được có gì đó không đúng, trong đầu ‘Ong’ lên một tiếng, cả người mềm nhũn, tôi và Tiểu Lỵ đang hôn nhau, không thể nào giọng nói này là của cô ấy được vậy tiếng nói này thừ đâu chứ?
Tôi run rẩy, cả người nổi một tầng da gà, hốt hoảng nhìn khắp chốn, trong xe không có gì bất thường, ngoài cửa sổ thì đen thui cũng không nhìn thấy gì.
Tiểu Lỵ mơ màng, hỏi: "Anh làm sao vậy?"
Tôi hỏi lại cô ấy: "Em có nghe thấy tiếng gì hay không?"
Cô ấy nói: "Không có!" Rồi vươn tay kéo tôi, nói: "Nhanh lên một chút nào!"
Tôi tiện tay kéo cô ấy dậy, kéo quần, nói: "Chúng ta đi thôi!" Giây phút đó, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ ‘Phải nhanh chóng rời khỏi cái nơi kì quái này!’
Tiểu Lỵ không hiểu chuyện gì xảy ra, sợ soạng tôi, không vui nói: "Đang yên đang lành tại sao lại không được nữa rồi?"
Tôi mới ý thức được bản thân nói sai, vội vã giờ tay thề, tôi thật sự không có ý đó.
Cô ấy nói: "Vậy anh hãy chứng minh đi!"
Tôi đưa di động cho cô ấy để mặc cô ấy kiểm tra, xem xét. Cô ấy không kiểm tra điện thoại của tôi. Sau khi về đến nhà, cô ấy kéo tôi làm thử vài lần nữa — nhưng đều không thành cônG.
Cô ấy bắt đầu cố tính gây sự và không chịu nghe bất cứ điều gì mà tôi nói./ Sau đó, cô ấy đóng sầm cửa và bỏ đi.
Mấy ngày sau đó, tôi vẫn luôn không ngừng gọi điện thoại cho cô ấy, gửi tin nhắn dỗ dành, thậm chí còn giải thích chuyện hôm đó. Nhưng căn bản Tiểu Lỵ không tin tưởng tôi. Cô ấy còn đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè ‘Khi một người không còn thương bạn nữa thì lời giải thích cũng chỉ lấy qua loa mà thôi!’
Nằm ở trên giường, tôi lăn qua lộn lại không ngủ được, tôi và Tiểu Lỵ ở bên cạnh nhau đã gần ba năm rồi, mọi chuyện vẫn luôn tốt đẹp. Chúng tôi cũng mới bàn luận năm nay sẽ đến gặp người lớn trong nhà nên tôi mới mua chiếc xe kia để có thêm chút điểm ở trước mặt bố mẹ vợ. Không nghĩ tới, chẳng những không được cộng điểm mà lại ngáng chân tôi như thế này.
"Đùng đùng đùng. . ." Tôi đang nghĩ ngợi linh tinh đột nhiên nghe được tiếng gõ cửa. Nhìn màn hình di động, 12 giờ đêm, đã muộn thế này rồi liệu có thể là ai chứ? Chẳng lẽ là Tiểu Lỵ trở lại rồi?
Vừa mở cửa, không phải là Tiểu Lỵ mà là anh trai trên tầng, đang say khướt không biết trời trăng gì nữa.
Tôi nói: "Anh trai à, anh về nhầm rồi, nhà anh ở tầng trên cơ!"
Anh trai nói: "Tiểu Mã, có phải cậu cãi nhau với bạn gái không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






