Ngày đầu tiên Ôn Chiêu Ninh đi làm, Tô Vân Hy đã hứa sẽ đến thăm cô nhưng lại đến muộn hơn một tiếng đồng hồ.
Khi Tô Vân Hy bước xuống xe, Ôn Chiêu Ninh thấy dáng đi của cô ấy có chút không tự nhiên, cô vội vàng tiến lên đỡ lấy Tô Vân Hy.
“Hy Hy, cậu không khỏe ở đâu sao?”
“Đừng nhắc tới nữa.” Tô Vân Hy siết chặt hai tay thành nắm đấm: “Còn chẳng phải do Hoắc Úc Châu làm ra chuyện tốt sao!”
Ôn Chiêu Ninh hiểu ngay lập tức.
Tô Vân Hy hiện giờ và dáng vẻ đứng không vững khi bước xuống giường của cô hai ngày trước thì có gì khác nhau đâu?
“Chuyện mấy cậu trai bao mãi mới lừa cho qua chuyện được, vậy mà chẳng biết gã đàn ông tồi tệ đó bị làm sao, tối qua lại bắt đầu lôi chuyện cũ ra tính sổ!”
“Cậu còn nói anh ta không nhỏ mọn đến thế, tớ thấy rõ ràng là rất nhỏ mọn đấy chứ.”
“Phải, tớ xin rút lại câu nói đó, Hoắc Úc Châu đúng là đồ hẹp hòi! Không chỉ hẹp hòi mà còn tiêu chuẩn kép, tại sao anh ta được phép đi bar hay câu lạc bộ, còn tớ thì không được chọn một cậu trai bao chứ!”
Sau một hồi lải nhải than vãn, Tô Vân Hy lấy từ trong túi ra một chiếc bánh ngọt nhỏ: “Thôi bỏ đi, không nhắc đến gã đàn ông tồi đó nữa, hôm nay là ngày đầu tiên cậu đi làm, để chúc mừng cậu bước chân vào chốn công sở và bắt đầu một cuộc đời mới, chúng ta cùng ăn bánh ngọt để ăn mừng nào!”
Ôn Chiêu Ninh thực ra hơi e ngại hai chữ “chúc mừng”, nhưng cũng may hôm nay chỉ là ăn một chiếc bánh nhỏ, chắc ăn bánh thì chẳng chạm đến vảy ngược của hai người đàn ông hẹp hòi kia đâu nhỉ.
“Ninh Ninh, chuyện của nhà họ Lục cậu đã nghe nói chưa?” Tô Vân Hy vừa ăn bánh vừa hỏi.
“Chuyện gì cơ?”
“Bố chồng cũ của cậu là Lục Càn Dũng đã bị đưa đi điều tra rồi, nghe nói là vi phạm kỷ luật nghiêm trọng.”
“Vậy còn Lục Hằng Vũ?”
“Tên Lục Hằng Vũ đó cảnh giác cao lắm, hắn đã sớm trốn ra nước ngoài rồi, hiện tại chẳng ai tìm thấy hắn đâu.” Tô Vân Hy vỗ vỗ mu bàn tay Ôn Chiêu Ninh: “Nhưng cậu cũng đừng lo lắng, có lẽ cả đời này hắn cũng không dám vác mặt về nước đâu! Cậu cứ yên tâm mà bắt đầu cuộc sống mới đi!”
Ôn Chiêu Ninh gật đầu, cô chỉ mong đời này mình không còn bất kỳ dính dáng gì đến Lục Hằng Vũ nữa!
Sau khi Tô Vân Hy rời đi, Ôn Chiêu Ninh thay trang phục để chuẩn bị vào vị trí công tác.
Giám đốc khách hàng đích thân dẫn cô đi giới thiệu với đồng nghiệp và làm quen với câu lạc bộ.
Sau khi tốt nghiệp, Ôn Chiêu Ninh từng có thời gian làm việc tại công ty gia đình, sau đó kết hôn rồi sinh ra Thanh Ninh. Từ khi có con, cô không đi làm nữa, giờ đây quay lại môi trường công sở, cô cảm thấy vừa lạ lẫm vừa hào hứng.
Trên sân tập của câu lạc bộ golf, ánh nắng rực rỡ và thảm cỏ xanh mướt, lồng ngực vốn bị đè nén, chật hẹp trong cuộc hôn nhân suốt sáu năm của cô dường như được mở mang hoàn toàn trong thoáng chốc.
“Cô chính là huấn luyện viên mới do đích thân tổng giám đốc Hoắc sắp xếp vào đây à?” Phía sau bỗng vang lên một giọng nam.
Ôn Chiêu Ninh quay lại, nhìn thấy một người đàn ông đeo bảng tên huấn luyện viên cá nhân đang đứng sau lưng mình.
Cái tên trên bảng là “Hạ Lâm”.
Lúc nãy khi quản lý giới thiệu đồng nghiệp cho cô, có thuận miệng nhắc qua một câu rằng vẫn còn một đồng nghiệp năng lực xuất chúng chưa tới, xem ra chính là vị huấn luyện viên Hạ Lâm này.
“Chào huấn luyện viên Hạ, tôi tên là Ôn Chiêu Ninh, sau này mong anh chỉ giáo nhiều hơn.” Ôn Chiêu Ninh mới đến nên giữ nguyên tắc hòa nhã với đồng nghiệp, cô chủ động đưa tay về phía Hạ Lâm.
Hạ Lâm nhìn cô một cái nhưng không hề nắm lấy bàn tay đang chìa ra của cô.
“Cái môn golf này không phải cứ xinh đẹp, biết tạo dáng là được đâu, hội viên ở đây cũng chẳng phải lũ ngốc chỉ biết nhìn mặt mà bắt hình dong. Nếu cô không có bản lĩnh thực sự thì tôi khuyên cô nên sớm quay về bên cạnh tổng giám đốc Hoắc mà làm một bình hoa di động đi, đừng ở đây làm hỏng danh tiếng của câu lạc bộ, ảnh hưởng đến bát cơm của chúng tôi.”
Ôn Chiêu Ninh sững sờ.
Quay về bên cạnh tổng giám đốc Hoắc làm bình hoa di động?
Có vẻ như Hạ Lâm này đã hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Hoắc Úc Châu rồi.
“Huấn luyện viên Hạ, thứ nhất, tôi xin cảm ơn anh đã công nhận nhan sắc của tôi, thứ hai, đúng là tổng giám đốc Hoắc đã sắp xếp tôi đến đây làm việc, nhưng tôi và tổng giám đốc Hoắc trong sạch, không phải kiểu quan hệ như anh nghĩ. Cuối cùng, tất nhiên là tôi phải có chút bản lĩnh thực sự mới dám đến đây kiếm cơm chứ.”
“Có bản lĩnh thực sự? Lớn giọng đấy, vậy có dám so tài một chút không?”
Hạ Lâm nói khá to khiến khách hàng của câu lạc bộ và các nhân viên khác đều vây lại xem náo nhiệt.
Ôn Chiêu Ninh không muốn gây chuyện, nhưng cô biết nếu hôm nay không tháo bỏ được chiếc kính màu của những người này thì sau này cô sẽ mãi bị gắn mác là “kẻ đi cửa sau”.
“Được thôi, vậy thì so tài, quy tắc do huấn luyện viên Hạ quyết định.”
Câu nói này vừa dứt, hiện trường rộ lên một hồi xôn xao nhỏ, dù sao mọi người đều biết thực lực của Hạ Lâm thuộc hàng xuất sắc nhất trong câu lạc bộ này.
“Được, nếu cô đã sảng khoái như vậy thì tôi cũng không làm gì quá phức tạp, cứ đánh hố par 3, tiêu chuẩn ba gậy, xem ai dùng ít gậy hơn, thấy thế nào?”
Hố par 3 có khoảng cách khá ngắn nhưng cực kỳ thử thách độ chính xác và khả năng kiểm soát gậy.
“Được.”
Tin tức Ôn Chiêu Ninh muốn thi đấu với Hạ Lâm nhanh chóng lan truyền, ngay cả một số hội viên đang tập bóng cũng tò mò vây quanh.
Người tập trung ngày càng đông nhưng Ôn Chiêu Ninh không hề tỏ ra nao núng.
Gậy phát bóng đầu tiên, Hạ Lâm thực hiện trước.
Hạ Lâm phát huy ổn định, quả bóng trắng vẽ nên một đường cung khá đẹp và rơi xuống rìa vùng green, vị trí cũng tạm ổn.
“Đến lượt cô đấy.” Ánh mắt Hạ Lâm đầy vẻ khiêu khích.
Ôn Chiêu Ninh cầm gậy gỗ phát bóng, tư thế chuẩn xác gọn gàng, động tác vung gậy mượt mà dứt khoát.
“Vút —— Bốp!”
Quả bóng golf bay vút đi theo tiếng động, quỹ đạo bay vừa cao vừa thẳng, rơi chính xác xuống trung tâm vùng green. Hơn nữa, vì có độ xoáy sau rất mạnh nên sau khi chạm đất, quả bóng gần như không lăn về phía trước mà lại hơi bật lùi lại một đoạn ngắn, cuối cùng dừng ở vị trí tuyệt đẹp, chỉ cách cột cờ hố bóng chừng ba thước.
“Oa! Khả năng kiểm soát này đỉnh thật đấy!”
“Điểm rơi này cũng quá hiểm hóc rồi!”
“Lợi hại quá! Nữ huấn luyện viên này có thực lực thật đấy!”
Đám đông đứng xem nổ ra những tiếng trầm trồ kinh ngạc.
Sắc mặt Hạ Lâm lập tức thay đổi, xem ra anh ta đã quá khinh địch rồi.
Gậy thứ hai là gậy gạt bóng, áp lực đè nặng lên vai Hạ Lâm. Bóng của anh ta nằm ở rìa green, cần một cú gạt dài và đường bóng rất phức tạp.
Hạ Lâm hít sâu một hơi, quan sát tỉ mỉ hồi lâu mới vung gậy, kết quả vì lực hơi nhẹ nên bóng dừng lại cách miệng hố nửa gang tay, không thể vào lỗ.
Anh ta cần đến gậy thứ ba.
Tiếp theo lại đến lượt Ôn Chiêu Ninh, cô chỉ quan sát đơn giản thảm cỏ và độ dốc, sau đó đứng vững vàng không chút do dự, cổ tay ổn định thực hiện một cú gạt, quả bóng nhỏ màu trắng lăn theo quỹ đạo cô dự tính, rồi “lộc cộc” lọt thẳng vào hố.
“Vào rồi! Cú Eagle!”
“Cô ấy chỉ dùng hai gậy thôi! Đỉnh thật đấy!”
Hiện trường trở nên sôi động.
Một huấn luyện viên kỳ cựu như Hạ Lâm cũng cần ba gậy mới hoàn thành, mà Ôn Chiêu Ninh lại chỉ dùng hai gậy đã giành chiến thắng với ưu thế tuyệt đối!
“Thế nào hả huấn luyện viên Hạ? Bây giờ tôi đã có đủ tư cách ở lại đây dạy học chưa?” Ôn Chiêu Ninh thu gậy lại, thong dong nhìn Hạ Lâm.
Mặt Hạ Lâm lúc đỏ lúc trắng, anh ta không ngờ người phụ nữ này lại lợi hại đến thế. Tất cả những nghi ngờ và mỉa mai trước đó của anh ta lúc này đều biến thành những cái tát vang dội vả ngược lại vào mặt mình.
Tuy nhiên, vì kỹ năng kém hơn người nên anh ta cũng phải thừa nhận.
“Chào mừng huấn luyện viên Ôn, sau này mong cô chỉ giáo nhiều hơn.”
--
Ôn Chiêu Ninh dùng thực lực để chứng minh bản thân, đang cảm thấy sảng khoái thì vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy Hạ Hoài Khâm đang đứng dưới hành lang nối từ tòa nhà chính ra sân tập.
Sao anh lại tới đây? Anh đã nhìn thấy cô chưa?
Ôn Chiêu Ninh nhớ lại vẻ mặt nhíu mày của Hạ Hoài Khâm khi cô nói muốn đi làm trước đó, trong lòng thầm nghĩ, không phải anh đến để bắt cô về đấy chứ?
Phải trốn đi thôi!
Đại não chưa kịp suy nghĩ kỹ càng thì cô đã quay người cắm đầu chạy về phía phòng thay đồ. Ngay khi cô lao đến góc rẽ hành lang, cứ ngỡ mình đã tạm thời an toàn thì lại đâm sầm vào một vòng ngực rắn chắc và ấm áp.
Mùi hương gỗ lạnh quen thuộc bao vây lấy cô.
Ôn Chiêu Ninh chẳng cần ngẩng đầu cũng biết, lần này mình đúng là cừu non vào miệng cọp rồi.
“Trốn tôi à?” Hạ Hoài Khâm tự nhiên vòng tay ôm lấy eo cô, giọng nói trầm thấp mang theo một tia trêu đùa đầy nguy hiểm: “Huấn luyện viên Ôn vừa rồi không phải rất lợi hại sao? Sao vừa thấy tôi đã chạy rồi?”
“Tôi không trốn anh, tôi đang vội đi vệ sinh mà.”
“Nhà vệ sinh ở hướng ngược lại.”
“À, thì tại tôi mới đi làm ngày đầu nên chưa quen đường, cảm ơn luật sư Hạ đã chỉ đường, chào nhé.”
Cô đẩy Hạ Hoài Khâm ra định quay đầu chạy tiếp thì bị anh túm ngược trở lại.
“Tôi đi vệ sinh cùng em.” Anh lạnh lùng nói.
“Không cần không cần, chuyện này sao có thể làm phiền anh chứ.”
“Giữa hai chúng ta thì không cần khách sáo như vậy đâu.”
Ôn Chiêu Ninh thấy anh không giống như đang nói đùa, mặt cô liền xị xuống: “Thôi bỏ đi, đột nhiên tôi lại không muốn đi nữa rồi.”
“Vậy thì nói chuyện chút nhé?”
“Tôi nói thế bao giờ?”
“Hôm đó anh…”
“Hôm đó tôi chỉ bảo em quẹt thẻ phụ của tôi thôi, em đã không cần thì thôi vậy.”
“Nói như vậy, anh không có ý kiến gì về việc tôi đi làm sao?”
“Tôi có ý kiến thì em sẽ không làm nữa à?”
“Không, tôi vẫn sẽ làm.”
“Vậy là được rồi còn gì?”
Dù sao ý kiến của anh cũng không quan trọng, vậy anh cần gì phải đưa ra ý kiến nữa.
Hơn nữa, vừa rồi cô ở trên sân bóng thực sự rất quyến rũ, trong một khoảnh khắc, anh rõ ràng đã nhìn thấy lại Ôn đại tiểu thư đầy tự tin và rạng rỡ năm nào.
“Anh không định tìm tôi để nói chuyện bỏ việc, vậy anh muốn nói chuyện gì?”
“Nói chuyện mua khóa học thế nào?”
“Anh muốn mua khóa học?”
“Phải.”
“Thực ra anh cũng không cần đặc biệt đến ủng hộ công việc của tôi đâu.”
“Tôi không có thời gian để đặc biệt đến ủng hộ em, tôi chỉ là tình cờ muốn học đánh golf thôi.”
“Anh không biết đánh à?”
“Không biết.”
“Không biết mà hôm nay anh còn đến đây bàn chuyện làm ăn?”
“Khách hàng hẹn ở đây.” Hạ Hoài Khâm mặt không biến sắc, tim không đập nhanh mà thản nhiên nói.
Ôn Chiêu Ninh không chút nghi ngờ: “Được thôi, vậy để tôi dạy anh.”
--
Ôn Chiêu Ninh không ngờ ngày đầu đi làm đã chốt được một đơn hàng lớn, càng không ngờ Hạ Hoài Khâm lại trở thành hội viên đầu tiên của mình.
Sau khi vào văn phòng lên đơn nộp phí, Ôn Chiêu Ninh hỏi anh: “Luật sư Hạ, anh muốn khi nào thì bắt đầu lên lớp?”
“Hôm nay.”
“Hôm nay luôn?”
“Huấn luyện viên Ôn không tiện sao?”
“Tiện, tiện chứ.”
Hạ Hoài Khâm đi vào phòng thay đồ, thay một bộ trang phục chơi golf, chiếc áo polo trắng khiến anh trông bớt đi vài phần sắc sảo, thêm vài phần lãng tử và phong độ.
“Luật sư Hạ, vậy chúng ta bắt đầu từ cách cầm gậy và tư thế đứng trước nhé.”
“Được.”
“Anh tự thử xem nào.”
Hạ Hoài Khâm cầm gậy lên nhưng tư thế hoàn toàn không đúng.
Ôn Chiêu Ninh tiến lên một bước chỉ điểm: “Ngón tay đặt ở đây này.”
Cô theo bản năng đưa tay ra để điều chỉnh vị trí ngón tay của anh, khi đầu ngón tay cô chạm vào mu bàn tay ấm nóng của anh, Hạ Hoài Khâm liếc nhìn cô một cái.
Ôn Chiêu Ninh bắt gặp dục vọng quen thuộc trong mắt anh.
Không thể nào, người đàn ông này ngay giữa ban ngày ban mặt mà cũng có thể nổi hứng được sao?
Chẳng trách trước đó anh nói chưa ngủ chán, xem ra không chỉ là không chán mà còn khá là nghiện nữa.
“Luật sư Hạ, lúc lên lớp phải nghiêm túc một chút, tâm không tạp niệm thì mới nắm vững được kiến thức.”
“Sao thế? Huấn luyện viên Ôn cảm nhận được tạp niệm của tôi rồi à?”
“Tôi chỉ nhắc nhở anh một chút thôi.”
Ôn Chiêu Ninh cố giữ bình tĩnh, sau khi giúp anh đặt đúng vị trí ngón tay, cô lại nhắc nhở: “Tư thế đứng cũng phải điều chỉnh lại, đầu gối hơi chùng xuống, trọng tâm dồn vào bàn chân.”
Tư thế đứng của anh không biết là vô tình hay hữu ý mà cứ lỏng lẻo.
Ôn Chiêu Ninh đành phải cúi xuống, dùng tay vỗ nhẹ vào bắp chân anh, ra hiệu cho anh điều chỉnh trọng tâm của chân.
Hạ Hoài Khâm cúi đầu nhìn cô, hôm nay cô mặc bộ đồng phục huấn luyện viên, phía trên là chiếc áo Polo trắng ôm sát, tôn lên vòng eo thon gọn nhưng không kém phần săn chắc, cổ áo mở hờ, lộ ra xương quai xanh thanh tú và làn da mịn màng, phía dưới là một chiếc chân váy golf ngắn màu trắng cổ điển, để lộ đôi chân dài thẳng tắp...
Nghĩ đến việc sau này cô sẽ dùng dáng vẻ này để chỉ dạy tận tình cho các học viên nam khác, trong lòng Hạ Hoài Khâm thầm cảm thấy khó chịu.
“Anh tập trung chút đi được không?” Ôn Chiêu Ninh thấy Hạ Hoài Khâm thất thần, liền vỗ thẳng một phát lên người anh.
“Huấn luyện viên Ôn mới đó đã hết kiên nhẫn rồi sao?”
Nghĩ đến tiền hoa hồng và tiền thưởng của mình, Ôn Chiêu Ninh vội vàng lắc đầu: “Xin lỗi luật sư Hạ, là tôi quá nóng vội, không sao, chúng ta cứ từ từ.”
“Hình như tôi không có thiên phú chơi golf cho lắm.”
“Không đâu, luật sư Hạ đừng tự hạ thấp mình như vậy.”
“Tôi không tự hạ thấp mình, ý của tôi là, tôi không có thiên phú, có lẽ cần huấn luyện viên Ôn tận tay dẫn dắt tôi vung gậy đầu tiên.”
Hạ Hoài Khâm nhấn mạnh ba chữ “tận tay dẫn dắt” một cách cực kỳ rõ ràng.
Ôn Chiêu Ninh tự nhiên nghe ra được ẩn ý trong lời nói của anh, cô muốn từ chối nhưng lại không tìm được lý do thích hợp, dù sao hiện tại Hạ Hoài Khâm đang là khách hàng.
Khách hàng là thượng đế.
Vì tiền, cô đành phải nhẫn nhịn.
Ôn Chiêu Ninh đi ra phía sau Hạ Hoài Khâm, gần như ôm nửa người anh vào lòng, cô đưa tay ra bao phủ lên bàn tay đang cầm gậy của anh, dẫn dắt anh hoàn thành động tác vung gậy chuẩn mực.
Cú đánh này Ôn Chiêu Ninh không kiểm soát tốt lực đạo nhưng lại vô tình đánh rất đẹp.
“Xem ra tôi và huấn luyện viên Ôn không chỉ ở trên giường mà trên sân bóng cũng rất ăn ý đấy chứ.”
Hạ Hoài Khâm vừa nói vừa quay đầu lại nhìn cô, Ôn Chiêu Ninh vốn dĩ đã vì khoảng cách quá gần mà tâm thần bất định, giờ lại bị anh liếc nhìn một cái khiến nhịp thở cũng trở nên rối loạn.
Cô theo bản năng lùi lại phía sau nhưng không cẩn thận vấp phải lớp cỏ dưới chân, ngay khoảnh khắc cô sắp ngã ngửa ra sau, Hạ Hoài Khâm nhanh tay lẹ mắt vươn tay ôm chặt lấy cô vào lòng.
Trong tư thế thân mật này, nụ hôn của Hạ Hoài Khâm cũng thuận thế rơi xuống.
Ôn Chiêu Ninh vội vàng đưa tay bịt lấy môi anh, dùng sức đẩy anh ra.
“Hạ Hoài Khâm, anh làm gì thế? Tôi đang đi làm mà!”
“Tôi muốn hôn em.”
“Trong đầu anh ngoài mấy thứ đen tối ra thì không còn cái gì khác à? Đồ háo sắc!”
Hạ Hoài Khâm bị mắng nhưng không giận mà còn cười: “Em cứ coi như tôi cũng đang dạy em một bài học vậy, trên thế giới này đa số đàn ông đều là những kẻ háo sắc đầy những ý nghĩ đen tối trong đầu thôi, bây giờ em làm việc ở đây, không tránh khỏi phải tiếp xúc với đủ loại người, nhớ phải bảo vệ chính mình cho tốt vào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


