“Luật sư Hạ, lại gặp nhau rồi!”
Lục Hằng Vũ nhìn thấy Hạ Hoài Khâm liền lập tức nở nụ cười nịnh nọt và tiến lên chào hỏi.
Hạ Hoài Khâm chỉ gật đầu hờ hững nhưng điều này chẳng hề ảnh hưởng đến thái độ nhiệt tình của Lục Hằng Vũ.
“Luật sư Hạ, mấy ngày trước nhờ có luật sư của quý văn phòng gọi điện chỉ điểm mà việc làm ăn ở cảng Thượng Hải của tôi mới tránh được rắc rắc rối lớn.”
Mấy ngày trước, gọi điện sao?
Ôn Chiêu Ninh nhớ lại ngày ở phòng thử đồ sau khi Hạ Hoài Khâm gửi một tin nhắn thì điện thoại của Lục Hằng Vũ liền reo lên, chẳng lẽ chính là hôm đó?
“Anh Lục, tôi và bạn mình cũng có vài việc làm ăn nhỏ ở cảng Thượng Hải nên gần đây động thái của anh hơi lớn rồi đấy.” Hạ Hoài Khâm mở lời với giọng điệu thản nhiên nhưng lại mang theo một áp lực tự nhiên: “Nhắc nhở anh Lục một câu, làm ăn cầu tài là chuyện thường tình nhưng có những giới hạn tốt nhất đừng nên chạm vào, nếu không hậu quả sẽ không thể lường trước được.”
Sắc mặt Lục Hằng Vũ lập tức thay đổi.
Những năm qua nhờ có người cha làm Thị trưởng bảo kê nên hắn làm không ít chuyện vượt giới hạn, chẳng lẽ Hạ Hoài Khâm đã biết được gì rồi? Những lời Hạ Hoài Khâm vừa nói nghe thì như lời nhắc nhở nhưng thực tế lại giống một lời cảnh cáo hơn.
“Hiểu rồi, hiểu rồi, sau này còn phiền Luật sư Hạ chỉ bảo thêm.”
Hạ Hoài Khâm không nói gì nữa mà xoay người bước đi.
Ôn Chiêu Ninh đứng một bên cũng đã nghe hiểu được đại khái. Hóa ra Hạ Hoài Khâm đang nắm thóp của Lục Hằng Vũ, hèn gì lúc ở phòng thử đồ anh lại ung dung tự tại đến thế.
Tuy Hạ Hoài Khâm chỉ nói một câu nhưng lại khiến Lục Hằng Vũ có chút rối loạn. Hắn không còn tâm trí để xã giao nữa nên đã bỏ mặc Ôn Chiêu Ninh rồi ra ngoài hành lang gọi điện thoại rất lâu.
Ôn Chiêu Ninh không cần phải đứng cạnh Lục Hằng Vũ để cười nói giả lả nên cũng thấy nhẹ lòng.
Cô bưng một đĩa nhỏ bánh mousse trà xanh rồi đứng một mình bên cửa sổ sát đất của sảnh tiệc thong thả thưởng thức.
Tấm kính lớn phản chiếu rõ nét khung cảnh xa hoa lộng lẫy và những cuộc trò chuyện rôm rả bên trong. Giữa đám đông ấy, Hạ Hoài Khâm được mọi người vây quanh như những vì sao vây quanh ánh trăng.
Anh đang trò chuyện vui vẻ cùng ông Thượng Quan và mấy vị quan chức thương gia của Thượng Hải. Chiếc ly pha lê trong tay anh khẽ đung đưa, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh và tự tin của người nắm giữ đại cục.
Chàng trai nghèo khó luôn mang theo vài phần khiêm nhường năm xưa giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Hiện tại Hạ Hoài Khâm tự tại trong chốn danh lợi này giống như một con cá mập đã trở về vùng biển của riêng mình, vừa thanh tao, mạnh mẽ lại vô cùng nguy hiểm.
Thời gian đã thay đổi tất cả.
Cô và Hạ Hoài Khâm đã chọn hai con đường hoàn toàn khác biệt và cũng sẽ hướng tới những cuộc đời chẳng hề giống nhau.
Ôn Chiêu Ninh dùng thìa bạc nhỏ xúc một miếng bánh đưa vào miệng. Hương vị ngọt ngào tan ra nơi đầu lưỡi nhưng tận sâu trong lòng cô lại dâng lên một nỗi xót xa khó tả.
--
Bà Thượng Quan - Tưởng Thu Bình là một người yêu thích sự náo nhiệt nên trong tiệc sinh nhật hôm nay bà còn sắp xếp thêm phần khiêu vũ.
Tiếng nhạc Waltz du dương vang lên và khu vực trung tâm sảnh tiệc dần quy tụ những cặp khách mời đang dìu nhau bước nhảy.
Ôn Chiêu Ninh vốn là viên ngọc quý được mẹ nuôi dưỡng trong nhung lụa từ nhỏ nên từ đàn piano, hội họa cho tới ballet... mọi tài năng đều được bồi dưỡng kỹ lưỡng, và khiêu vũ ngoại giao đương nhiên là một môn học bắt buộc.
Thế nhưng hôm nay cô hoàn toàn không muốn nhảy vì đôi giày cao gót mới không vừa chân lắm. Cả hai gót chân của cô đều đã bị cọ xát đến trầy xước và mỗi bước đi đều đau nhói như kim châm.
Lục Hằng Vũ biết rõ chân cô đang đau nhưng vì để lấy lòng vợ chồng ông Thượng Quan nên hắn vẫn ép cô nhảy liên tiếp hai bản nhạc.
“Em chịu khó một chút đi, ông bà Thượng Quan vẫn đang nhảy nên chúng ta phải góp vui cho họ.”
Ôn Chiêu Ninh thật sự muốn tháo đôi giày cao gót ra rồi dùng gót giày đập một lỗ trên trán Lục Hằng Vũ để xem trong đầu hắn chứa cái gì. Thế nhưng khi nghĩ đến việc Thanh Ninh còn đang trong tay hắn nên cô chỉ có thể nhẫn nhịn.
Khi bản nhạc thứ ba vang lên thì Ôn Chiêu Ninh thực sự không thể nhảy nổi nữa.
Lục Hằng Vũ vẫn muốn kéo cô đi nhưng đột nhiên một bàn tay thon dài đầy sức mạnh đã đưa ra trước mặt cô.
“Lục phu nhân, có thể vinh hạnh mời cô nhảy một bản không?”
Là Hạ Hoài Khâm.
Hạ Hoài Khâm khẽ khom người nhưng trong mắt lại mang theo sự cường thế không cho phép khước từ.
Ôn Chiêu Ninh không biết anh lại muốn làm gì khiến tim cô thắt lại và theo bản năng lùi về sau nửa bước: “Xin lỗi, chân tôi...”
Cô còn chưa nói hết câu thì Lục Hằng Vũ đã đẩy khẽ một cái rồi không để lộ dấu vết mà đưa cô về phía Hạ Hoài Khâm: “Bà xã, Luật sư Hạ mời em khiêu vũ là vinh dự của em đấy, còn không mau nhận lời đi!”
Hạ Hoài Khâm thu hết hành động nhỏ của Lục Hằng Vũ vào tầm mắt. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười giễu cợt rồi thuận thế tiến lên nắm lấy cổ tay Ôn Chiêu Ninh và kéo cô vào sàn nhảy.
Âm nhạc tuôn trào theo từng bước nhảy.
Cánh tay Hạ Hoài Khâm mạnh mẽ ôm lấy eo Ôn Chiêu Ninh và bàn tay còn lại nắm chặt lấy tay cô khiến cơ thể hai người dán sát vào nhau không một kẽ hở.
Ở nơi công cộng đông người thế này mà lại thân mật với Hạ Hoài Khâm như vậy làm Ôn Chiêu Ninh luôn cảm thấy chột dạ.
“Chân đau mà chồng cô vẫn đẩy cô ra ngoài, xem ra hắn ta thực sự chẳng yêu thương gì cô cả.” Hạ Hoài Khâm ghé sát tai cô. Hơi thở anh nóng rực nhưng giọng điệu lại lạnh lùng vô cùng.
Ôn Chiêu Ninh biết ngay là anh sẽ kiếm chuyện: “Chồng tôi có yêu tôi hay không thì liên quan gì đến Luật sư Hạ chứ?”
“Năm đó cô vì muốn kết hôn với hắn mà bỏ rơi tôi, cô nói xem có liên quan đến tôi không?”
“Chuyện năm đó đã qua lâu rồi, tại sao Luật sư Hạ vẫn cứ để tâm mãi thế.” Giọng Ôn Chiêu Ninh rất nhẹ, mang theo giai điệu của bản nhạc và sự khiêu khích sắc bén đâm thẳng vào tai Hạ Hoài Khâm: “Chẳng lẽ anh vẫn còn thích tôi sao?”
Bàn tay Hạ Hoài Khâm đang đặt trên thắt lưng cô siết chặt trong thoáng chốc. Trong đôi mắt anh trào dâng những đợt sóng dữ dội nhưng rất nhanh sau đó đã bị đè nén xuống.
“Thích?” Hạ Hoài Khâm lặp lại hai chữ này như thể đang nếm trải một thứ gì đó nực cười: “Ôn đại tiểu thư đừng tự mình đa tình nữa. Sự yêu thích của tôi dù có thối nát trong bùn lầy cũng sẽ không trao cho cô thêm một lần nào nữa đâu.”
Đúng vậy, anh đã có người mình thích rồi thì sao có thể còn thích cô được nữa?
Tim Ôn Chiêu Ninh nhói đau nhưng khóe môi lại nở một nụ cười rạng rỡ: “Vậy thì tôi yên tâm rồi. Luật sư Hạ bây giờ giàu có và có địa vị như vậy, nếu anh thực sự quấy rầy tôi thì tôi cũng sợ bản thân không giữ nổi giới hạn đạo đức mà ngoại tình mất.”
“Nói năng hàm hồ, không phải chính cô nói đã ngủ chán rồi sao?”
“Ồ, cũng đúng.” Ôn Chiêu Ninh nhớ lại hình tượng mình đã dựng lên nên vội vàng bổ sung một câu: “Luật sư Hạ nhìn bề ngoài thì quyến rũ đấy nhưng thực ra chuyện trên giường cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Hạ Hoài Khâm tức giận siết chặt vòng eo thon của cô: “Ôn Chiêu Ninh, sáu năm rồi, tôi đã không còn là tôi của năm đó nữa! Về mọi mặt!”
“Ý của anh là anh đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi sao?” Ôn Chiêu Ninh nhìn anh với đôi mắt trong veo: “Thế thì thật đáng tiếc, tôi không thể ngoại tình nên ấn tượng của anh trong lòng tôi sẽ mãi mãi dừng lại ở mức đó thôi.”
“Cô thực sự không ly hôn nữa sao?”
“Ừm.”
“Tại sao?”
Tuy nhiên điều đáng mừng là trong suốt quá trình, Hạ Hoài Khâm không giống như Lục Hằng Vũ cố ý dẫn dắt cô thực hiện những động tác phức tạp hoa mỹ để phô trương. Bước nhảy của anh rất vững chãi và giản đơn, anh luôn lấy bản thân làm trục xoay và đưa cô di chuyển với biên độ nhỏ nhất nên vết thương ở gót chân cô không bị cọ xát thêm.
“Luật sư Hạ nói gì với em vậy?” Lục Hằng Vũ thấy Hạ Hoài Khâm rời đi liền lập tức tới hỏi han.
“Không có gì, chỉ là vài chủ đề bình thường thôi.”
“Hình như Luật sư Hạ có chút ý tứ với em đấy. Đợi lát nữa phần của bà Thượng Quan kết thúc, em hãy đi tìm Luật sư Hạ giúp anh...”
“Lục Hằng Vũ!” Ôn Chiêu Ninh ngắt lời hắn: “Trên phương diện pháp luật tôi vẫn là vợ của anh. Anh có thể không màng đến thể diện của tôi nhưng ít ra anh cũng là con trai Thị trưởng, chẳng lẽ nhà họ Lục các anh cũng không cần mặt mũi nữa sao?”
Lục Hằng Vũ nhìn thấy sự giận dữ trong mắt Ôn Chiêu Ninh liền cười xoa dịu: “Anh sai rồi, anh chỉ muốn em giúp anh đi dò xét thái độ của Luật sư Hạ thôi mà.”
“Anh ta là luật sư, kiếm cơm bằng cái miệng, tôi lấy tư cách gì mà đi dò xét anh ta?”
“Phải phải phải, là anh suy nghĩ không chu toàn, em đừng giận nữa, để bà Thượng Quan nhìn thấy thì không hay.”
“Anh lợi dụng tôi thì cũng phải giữ lời. Tiệc sinh nhật của bà Thượng Quan kết thúc, tôi nhất định phải gặp được Thanh Ninh!”
--
Sau khi nhảy xong bản nhạc đó thì Hạ Hoài Khâm cũng biến mất tăm. Ôn Chiêu Ninh đoán có lẽ anh có việc nên đã đi trước.
Cô cũng không có thời gian để ý đến tung tích của anh. Bà Thượng Quan đã đưa cô đến phòng nghỉ VIP để giới thiệu với mấy vị phu nhân giàu có yêu thích chơi golf.
Cho đến tận khi nhập tiệc thì Ôn Chiêu Ninh mới rời khỏi phòng nghỉ.
“Mày đi đứng kiểu gì thế hả!”
Ôn Chiêu Ninh vừa bước vào hành lang đã nghe thấy giọng nói của mẹ chồng mình là bà Triệu Mạn Lệ.
Cô liếc mắt nhìn sang thì ra là một nhân viên phục vụ đang bưng khay rượu sâm panh vô tình va vào người bố chồng cô là ông Lục Càn Dũng khiến rượu đổ lên người ông.
“Tôi xin lỗi phu nhân, tôi không cố ý ạ.” Người phục vụ đó cúi đầu thành khẩn xin lỗi.
“Nói xin lỗi mà có tác dụng sao? Mày có biết chồng tao là ai không?”
Triệu Mạn Lệ buông lời hống hách nhưng đã bị Lục Càn Dũng ngăn lại.
“Thôi bỏ đi.” Lục Càn Dũng vỗ vai người phục vụ đó với vẻ đầy thân thiện: “Không sao đâu đừng căng thẳng, lần sau chú ý là được. Ngoài ra thì dọn dẹp chỗ này cho sạch sẽ để tránh gây phiền hà cho các khách mời khác.”
“Vâng, tôi cảm ơn tiên sinh.”
Lục Càn Dũng đưa Triệu Mạn Lệ rời đi. Khi ông ta đi ngang qua người phục vụ đó, Ôn Chiêu Ninh nhìn thấy người phục vụ đã nhét thứ gì đó vào tay Lục Càn Dũng, dường như là một mảnh giấy nhỏ.
Là bà ta!
Tuy ngày hôm đó ở ngôi chùa cổ chỉ thoáng qua nhưng Ôn Chiêu Ninh vẫn nhớ rõ người phụ nữ này. Người phụ nữ này chính là người tình mà Lục Càn Dũng nuôi ở ngôi chùa đó.
Tại sao bà ta lại đến đây, còn cải trang thành nhân viên phục vụ thế này?
Ôn Chiêu Ninh nín thở và lập tức lách mình trốn sau chậu cây cảnh khổng lồ ở hành lang để quan sát người phụ nữ đó.
Chỉ thấy người phụ nữ đó không hề xử lý vết rượu trên sàn mà tùy tiện đặt cái khay xuống rồi quay người đi thẳng về phía vườn sau của khách sạn.
Ôn Chiêu Ninh dự cảm bà ta và Lục Càn Dũng chắc chắn sẽ còn gặp lại. Mảnh giấy đó có lẽ chính là thông tin về cuộc hẹn của bọn họ. Cô liền bật chế độ quay phim trên điện thoại rồi âm thầm bám theo dọc phía trong hành lang.
Khu vườn sau của khách sạn bóng cây lay động, chỉ có vài ngọn đèn âm sàn tỏa ra ánh sáng mờ ảo lung linh.
Ôn Chiêu Ninh mượn những bụi cây và cột hành lang làm vật che chắn để tìm một nơi ẩn nấp.
Cô vừa trốn xong thì nghe thấy một loạt tiếng bước chân dồn dập.
Quả nhiên là Lục Càn Dũng đã tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)