Căn bếp của Hạ Hoài Khâm so với phòng khách trống trải thì vẫn xem như có chút hơi người.
Đúng như lời anh nói, gia vị đều có đủ và được sắp xếp ở những vị trí rất thuận tay. Ôn Chiêu Ninh rất hài lòng với căn bếp này, điều duy nhất khiến cô không ưng ý chính là bộ dao của anh.
Con dao quá nhỏ khiến việc thái rau không được thuận tiện. Vì muốn làm nhanh một chút nên trong lúc vội vàng, cô đã lỡ tay cắt trúng ngón tay mình.
"Á!"
Cô khẽ kêu lên một tiếng nhưng vẫn bị Hạ Hoài Khâm nghe thấy, anh nhanh chân bước vào bếp.
Dưới ánh đèn sáng choang, cô đang bóp chặt ngón tay đang rỉ máu, nhất thời lúng túng chẳng biết làm sao.
"Sao lại bất cẩn như thế?" Giọng của Hạ Hoài Khâm có chút gắt gỏng, đôi mày nhíu chặt lại nhưng động tác nắm lấy ngón tay cô lại cực kỳ nhẹ nhàng.
May mà vết cắt này không sâu lắm.
Hạ Hoài Khâm dắt cô đến dưới vòi nước rồi mở van để dòng nước mát lành từ từ xả qua vết thương nhỏ. Máu nhanh chóng được cầm lại.
"Không sao rồi." Ôn Chiêu Ninh nói, "Dao của anh lâu ngày không dùng nên cùn lắm, chỉ bị xước một chút thôi, không đáng ngại đâu."
Hạ Hoài Khâm không đáp lời mà tắt vòi nước rồi rút một tờ giấy thấm khô những giọt nước quanh vết thương. Sau đó, anh lấy từ trong ngăn kéo ra một miếng băng cá nhân.
"Giơ tay lên." Anh nói.
Ôn Chiêu Ninh ngoan ngoãn giơ tay lên.
Hạ Hoài Khâm cúi đầu tiến sát về phía cô. Đầu ngón tay anh rất ấm áp, khi lướt qua vùng da non nớt bên cạnh ngón tay cô đã tạo ra một cảm giác tê dại khó tả.
Khoảng cách quá gần khiến Ôn Chiêu Ninh có thể ngửi thấy mùi sữa tắm trên người anh.
Ôn Chiêu Ninh mím chặt môi rồi ngước mắt nhìn anh, đúng lúc Hạ Hoài Khâm cũng đang nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau, thời gian dường như ngưng trệ trong bầu không khí đặc quánh. Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng thở của hai người đang đan xen, quấn quýt và hòa cùng một nhịp.
Yết hầu của Hạ Hoài Khâm khẽ chuyển động, ánh mắt nặng trĩu rơi xuống đôi môi đỏ mọng của cô, tạo cho người ta ảo giác rằng giây tiếp theo anh sẽ hôn xuống.
"Xong... xong rồi." Ôn Chiêu Ninh rút ngón tay về, "Cảm ơn anh, anh ra ngoài trước đi."
Hạ Hoài Khâm đứng yên tại chỗ mất hai giây rồi hít một hơi sâu, sắc tối trong đáy mắt dần tan biến.
"Cẩn thận cái tay đấy." Anh dặn dò một câu rồi đi ra ngoài.
Ôn Chiêu Ninh đi đến bên cửa sổ và vỗ vỗ vào gò má đang nóng bừng của mình. Cô hít thở sâu một lúc lâu mới tiếp tục xử lý nguyên liệu.
Hôm nay cô dự định làm ba món mặn, ba món chay và thêm một món canh gà.
Ôn Chiêu Ninh vừa mới hầm gà trong nồi đất thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Hạ Hoài Khâm đi ra mở cửa, một giọng nói dịu dàng truyền vào: "Anh Hoài Khâm, em về rồi đây!"
Ôn Chiêu Ninh nghe thấy tiếng liền quay đầu lại thì thấy một người phụ nữ cao ráo, xinh đẹp đang kéo vali đứng ở cửa. Cô ấy mỉm cười nhìn Hạ Hoài Khâm rồi nắm lấy cánh tay anh, nũng nịu lắc lắc: "Bay suốt sáu tiếng đồng hồ làm ngực em khó chịu quá đi mất. Chuyến này về nước em sẽ không đi đâu nữa đâu!"
"Có mang theo thuốc không?" Giọng điệu Hạ Hoài Khâm lộ rõ vẻ lo lắng.
"Em uống thuốc rồi, anh đừng lo, em chỉ hơi mệt một chút thôi."
Cô ấy nói xong liền đẩy vali cho Hạ Hoài Khâm rồi đi thẳng vào phòng khách.
Ôn Chiêu Ninh ngẩn người, đây là bạn gái của Hạ Hoài Khâm đến sao?
Chẳng trách anh lại bảo làm phần cơm cho hai người. Lúc đầu Ôn Chiêu Ninh còn tưởng phần cơm thứ hai là anh muốn cô ăn cùng, đúng là tự mình đa tình mà.
Người phụ nữ kia nhanh chóng nhận ra có người trong bếp, cô ấy nghiêng đầu nhìn về phía Ôn Chiêu Ninh.
"Anh Hoài Khâm, kia là ai thế?" Cô ấy quan sát Ôn Chiêu Ninh, ánh mắt dịu dàng trong chớp mắt đã biến thành những tia dò xét lạnh lùng. Rõ ràng là cô ấy đã hiểu lầm mối quan hệ giữa Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm.
"À, tôi là người giúp việc theo giờ được anh Hạ thuê đến để nấu cơm." Ôn Chiêu Ninh vội vàng khoác lên mình một thân phận mới để tránh hiềm nghi.
Hạ Hoài Khâm nhìn cô từ xa, cô đúng là phủi sạch mọi quan hệ thật đấy.
Thẩm Nhã Thanh có chút không tin nổi, nhan sắc như thế này mà đi làm giúp việc theo giờ sao?
Ôn Chiêu Ninh ở trong bếp tuyệt đối là người phụ nữ đẹp nhất mà cô ấy từng thấy. Mái tóc dài như thác đổ, ngũ quan tinh xảo cùng làn da trắng như tuyết. Vóc dáng cô cân đối, mang chút phong thái của những mỹ nhân Hong Kong ngày xưa, vừa quý phái lại vừa rạng rỡ.
Gương mặt này nếu đặt vào giới giải trí thì có thể lập tức ra mắt được luôn, việc gì cô phải chọn con đường làm người giúp việc nấu cơm thế này?
"Anh Hoài Khâm, cô ấy thật sự là người giúp việc theo giờ anh thuê đến nấu cơm à?" Thẩm Nhã Thanh quay sang hỏi Hạ Hoài Khâm để xác nhận.
"Nếu không thì sao?" Sắc mặt Hạ Hoài Khâm không vui, "Ai mà ngốc đến mức đi giả mạo làm người giúp việc nấu cơm chứ?"
Ôn Chiêu Ninh: "..."
Cảm ơn, đúng là bị mỉa mai thật rồi.
"Còn ngẩn ra đó làm gì? Không mau nấu cơm đi?" Hạ Hoài Khâm bực dọc nói.
Nếu cô đã thích đóng vai người giúp việc theo giờ như thế thì cứ để cô diễn cho thỏa thích.
"Vâng, thưa anh Hạ."
Ôn Chiêu Ninh quay lại bàn bếp và bắt đầu thái rau.
Ở phòng khách, Thẩm Nhã Thanh vẫn còn nghi ngờ thân phận của Ôn Chiêu Ninh nên tìm cách hỏi thăm Hạ Hoài Khâm. Anh có chút thiếu kiên nhẫn và nói: "Một người không liên quan, em hỏi nhiều như vậy làm gì?"
"Được rồi, được rồi, em không hỏi nữa." Thẩm Nhã Thanh dường như đã được dỗ dành, cô ấy lại dịu dàng nói: "Em có mang quà từ nước ngoài về cho anh đấy, anh xem có thích không."
Bên ngoài truyền đến tiếng mở vali và tiếng xé giấy gói quà.
Lưỡi dao của Ôn Chiêu Ninh rơi trên thớt một cách đều đặn và vô cảm.
Đúng vậy, cô chỉ là một người không liên quan. Cô phải xác định đúng vị trí của mình, sau khi trả xong ân tình cho Hạ Hoài Khâm ngày hôm nay thì tương lai không cần phải có bất kỳ sự dây dưa nào nữa.
Hai tiếng sau, Ôn Chiêu Ninh đã nấu xong sáu món mặn và một món canh.
Thẩm Nhã Thanh nhìn những món ăn trên bàn rồi cao giọng hơn một chút: "Thật khéo quá, sáu món này đều là những món anh Hoài Khâm thích ăn này."
Hạ Hoài Khâm bước vào phòng ăn, đầu tiên anh nhìn qua các món ăn rồi nhìn sang Ôn Chiêu Ninh với vẻ mặt phức tạp.
Ôn Chiêu Ninh cười bảo: "Thực đơn là do anh Hạ gửi cho tôi, tôi chỉ làm theo ý của anh ấy thôi."
"Hóa ra là vậy, em cứ thắc mắc mãi làm sao chị lại biết anh Hoài Khâm thích ăn gì chứ."
Nghi ngờ của Thẩm Nhã Thanh đã tan biến nhưng ánh mắt của Hạ Hoài Khâm vẫn dán chặt vào Ôn Chiêu Ninh.
"Cơm nước xong rồi, nợ nần cũng đã thanh toán sạch sẽ, tôi xin phép đi trước." Ôn Chiêu Ninh không muốn để Hạ Hoài Khâm nhận ra điều gì nên vội vã ngắt lời anh.
Thanh toán sạch sẽ rồi sao?
Nợ gì chứ?
Tự nhiên là món nợ ân tình mà anh đã giúp cô lấy lại chiếc máy ảnh.
Hạ Hoài Khâm nghe ra ý định muốn vạch rõ ranh giới của cô, trong lòng trào dâng một nỗi bực bội.
Anh định giữ Ôn Chiêu Ninh lại nhưng Thẩm Nhã Thanh đã nhanh chân hơn: "Khoan đã, chị ơi, chúng ta có thể kết bạn WeChat không?"
"Kết bạn WeChat?"
"Đúng vậy, em mới về nước nên không thạo mấy nhà hàng quanh đây. Em thấy chị nấu ăn vừa đẹp mắt vừa ngon miệng, sau này em cũng muốn mời chị đến nấu cơm cho em, kết bạn WeChat cho dễ liên lạc ạ."
Ôn Chiêu Ninh chẳng muốn kết bạn với bạn gái của Hạ Hoài Khâm chút nào. Thế nhưng làm gì có người giúp việc nào lại từ chối khách hàng tiềm năng cơ chứ, diễn kịch thì phải diễn cho trót, cô chỉ có thể mở mã QR WeChat của mình ra cho Thẩm Nhã Thanh quét.
Hai người kết bạn ngay tại chỗ, Thẩm Nhã Thanh lập tức chú ý đến ảnh đại diện của Ôn Chiêu Ninh.
"Chị ơi, đứa trẻ trong ảnh đại diện này là..."
"Là con gái tôi." Ôn Chiêu Ninh thuận thế nói luôn, "Con gái tôi còn nhỏ, bình thường tôi phải chăm bé nên không phải lúc nào cũng rảnh để đi làm giúp việc được."
Cô tiêm phòng trước cho Thẩm Nhã Thanh, lỡ như sau này cô ấy thực sự tìm cô nấu ăn thì cô cũng có lý do để từ chối.
Thẩm Nhã Thanh nghe nói Ôn Chiêu Ninh đã có con thì lập tức buông lỏng cảnh giác, bấy giờ cô ấy đâu còn quan tâm chuyện nấu nướng gì nữa.
"Em hiểu mà. Con gái chị xinh quá, xem ra chị và chồng đều là những người có nhan sắc cực phẩm rồi."
Ôn Chiêu Ninh thoáng chút ngượng ngùng.
Lục Hằng Vũ trong đám đàn ông cũng chẳng được coi là đẹp trai. Thẩm Nhã Thanh nói vậy khiến cô lo sợ sẽ đánh động đến Hạ Hoài Khâm, lỡ như anh nghi ngờ con gái là của mình thì rắc rối to.
Tuy nhiên, Hạ Hoài Khâm không hề nghĩ theo hướng đó, anh chỉ đơn giản là không hài lòng khi Thẩm Nhã Thanh nhắc đến Lục Hằng Vũ.
"Ăn cơm thôi." Hạ Hoài Khâm đi đến bàn ăn, "Không ăn nhanh là đồ ăn nguội hết đấy."
"Vâng." Thẩm Nhã Thanh vẫy vẫy tay với Ôn Chiêu Ninh: "Chị ơi, tụi em ăn cơm đây, hẹn gặp lại chị lần sau nhé."
"Chúc hai người ngon miệng, chào nhé."
Ôn Chiêu Ninh vội vàng rời đi.
--
Sau khi từ chỗ Hạ Hoài Khâm trở về nhà, tâm trạng của Ôn Chiêu Ninh cứ bồn chồn không yên.
Hình ảnh Hạ Hoài Khâm ở bên cạnh bạn gái thỉnh thoảng lại hiện lên trong tâm trí cô, kéo theo đó là cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực.
Cô cũng không biết rốt cuộc mình đang buồn bã vì điều gì.
Hạ Hoài Khâm có ngoại hình xuất chúng, giờ đây lại công thành danh toại, tiền tài địa vị đều thăng tiến không ngừng. Người đàn ông như vậy vốn dĩ là tâm điểm thu hút ong bướm trong chốn phù hoa, bên cạnh anh có một cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp cũng là chuyện thường tình.
Còn cô và Hạ Hoài Khâm từ sáu năm trước đã là hai đường thẳng song song, cô không nên để tâm tư mình bị anh làm xao động nữa. Việc cô cần làm bây giờ là tập trung đi tốt con đường của chính mình.
Ôn Chiêu Ninh đang tích cực điều chỉnh tâm thái thì đột nhiên nhận được tin nhắn của cô giáo ở trường mầm non.
"Mẹ Thanh Ninh ơi, lúc nãy ba Thanh Ninh đến đón bé đã quên không mang theo chăn của con. Ngày mai là cuối tuần, tất cả chăn màn của các bé đều phải mang về giặt giũ, nếu tiện thì lúc tan học chị ghé qua lấy nhé."
Ba Thanh Ninh?
Dây thần kinh của Ôn Chiêu Ninh lập tức căng như dây đàn, cô gọi điện trực tiếp cho cô giáo: "Cô Trương ơi, ba Thanh Ninh đón bé đi rồi sao?"
"Đúng vậy, ba Thanh Ninh vừa mới đến trường, nói là dạo này ban đêm Thanh Ninh ngủ hay bị ho nên muốn đưa con bé đi bệnh viện kiểm tra."
"Đón đi từ lúc nào vậy ạ?"
"Mới khoảng hai mươi phút trước thôi."
Ôn Chiêu Ninh cúp máy rồi lập tức gọi cho Lục Hằng Vũ.
Đây là lần đầu tiên cô gọi điện cho hắn kể từ sau khi bị bạo hành.
Lục Hằng Vũ bắt máy rất nhanh, cứ như thể hắn đang cầm điện thoại chờ cô vậy.
"Vợ à, cuối cùng em cũng chịu gọi điện cho anh rồi."
Hai chữ "vợ à" khiến Ôn Chiêu Ninh cảm thấy buồn nôn.
"Lục Hằng Vũ, Thanh Ninh đâu? Anh đưa con bé đi đâu rồi?" Vì quá phẫn nộ và lo lắng mà giọng nói của Ôn Chiêu Ninh run rẩy.
"Con bé đã được anh đưa đến một nơi an toàn rồi."
"Anh định làm gì? Trả con lại cho tôi!"
"Anh chỉ muốn tìm em nói chuyện tử tế thôi, về nhà đi, anh đợi em."
Lục Hằng Vũ nói xong liền cúp máy, không để Ôn Chiêu Ninh có cơ hội mở lời.
--
Ôn Chiêu Ninh không biết Lục Hằng Vũ đang âm mưu chuyện gì, cô mang theo tâm trạng thấp thỏm trở về Phú Lâm Viên.
Căn nhà ở Phú Lâm Viên này là nhà tân hôn của cô và Lục Hằng Vũ năm xưa. Sau khi cưới, hắn rất ít khi quay về nhưng hôm nay hắn đã ngồi sẵn ở phòng khách từ sớm.
Ôn Chiêu Ninh vừa vào cửa đã xông thẳng tới: "Thanh Ninh đâu? Rốt cuộc anh đã đưa con bé đến đâu rồi?"
"Em đừng kích động quá." Lục Hằng Vũ rót cho cô một ly nước, "Ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng."
"Tôi và anh còn gì để nói nữa đâu? Anh trả con lại cho tôi, chuyện ly hôn cứ để luật sư đứng ra đàm phán!"
"Luật sư?" Lục Hằng Vũ giống như vừa nghe thấy một câu chuyện cười nhạt nhẽo, "Em chắc chắn là mình tìm được luật sư sao? Ở đất Thượng Hải này có ai dám nhận vụ kiện ly hôn của em chứ?"
"Dù không có luật sư nào chịu đại diện thì tôi cũng vẫn muốn ly hôn!"
Lục Hằng Vũ thấy thái độ của Ôn Chiêu Ninh kiên quyết thì đứng dậy đi về phía cô.
Trước đây, Lục Hằng Vũ từng bạo hành cô ngay tại phòng khách này nên ít nhiều Ôn Chiêu Ninh cũng mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn, cô lo lắng lùi lại hai bước.
"Vợ à, chuyện trước đây là anh sai. Hôm đó anh uống rượu, chính cồn đã làm tê liệt thần kinh nên anh mới hành động thiếu kiềm chế như thế. Em xem, kết hôn sáu năm nay anh cũng mới chỉ ra tay có một lần thôi, em tha thứ cho anh nhé? Anh hứa sau này tuyệt đối sẽ không chạm vào một sợi tóc nào của em nữa!"
Tất nhiên Ôn Chiêu Ninh sẽ không tin những lời quỷ kế của Lục Hằng Vũ. Bạo hành gia đình chỉ có không có lần nào hoặc là vô số lần. Hắn dám ra tay đánh cô chủ yếu là vì nhà họ Ôn đã phá sản, không còn chỗ dựa nên hắn mới chẳng còn kiêng nể gì, sau này chỉ có thể đánh cô nhiều hơn thôi.
"Bạo hành là do rượu làm tê liệt thần kinh, vậy chuyện bỏ thuốc tôi rồi đưa tôi lên giường của người đàn ông khác để vu khống tôi ngoại tình cũng là lỗi của rượu sao?" Ôn Chiêu Ninh nhìn Lục Hằng Vũ, "Anh lập tức giao Thanh Ninh ra đây, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát ngay."
"Em cứ thử báo cảnh sát một lần nữa xem, anh sẽ khiến em mãi mãi không được nhìn thấy con gái mình nữa!" Gương mặt Lục Hằng Vũ trở nên dữ tợn, "Mạng sống của con gái em đang nằm trong tay em đấy."
Nghe hắn lấy Thanh Ninh ra đe dọa mình, Ôn Chiêu Ninh cảm thấy toàn thân lạnh toát.
"Rốt cuộc anh muốn làm gì? Con trẻ vô tội, oán hận giữa người lớn với nhau thì cứ nhắm vào tôi đây này, tại sao lại lôi con bé vào?"
"Vô tội sao? Nó mang họ Lục nhưng trong người lại chảy dòng máu của kẻ khác. Từ ngày sinh ra, nó đã chẳng hề vô tội rồi."
"Năm đó chính anh là người muốn tôi sinh con bé ra! Cũng chính anh muốn con bé mang họ Lục!"
"Đúng thế, nhưng giờ anh nhìn nó thấy ngứa mắt đấy!"
"Anh rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả con bé ra?"
"Anh muốn em rút lại đơn tố cáo bạo hành và đơn kiện ly hôn, quay về đây làm vợ của Lục Hằng Vũ này như trước."
Bắt cô quay lại cái lồng giam ngột ngạt này một lần nữa thì có khác gì giết chết cô đâu?
"Tại sao lại phải làm như vậy? Lục Hằng Vũ, anh không thấy như thế rất ghê tởm sao?"
"Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Hãy nghĩ đến con gái em đi, khi anh còn đang nhẹ nhàng thương lượng với em thì tốt nhất là nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả."
"Anh đừng làm hại con bé, tôi sẽ nghe theo anh hết, chỉ cần anh đừng làm hại con bé!"
Con cái luôn là điểm yếu dễ bị nắm thóp nhất của một người mẹ, và Ôn Chiêu Ninh cũng không ngoại lệ.
--
Sau này Ôn Chiêu Ninh mới biết Lục Hằng Vũ ép cô quay về là vì sắp tới ngày sinh nhật của phu nhân quan chức cao cấp Tưởng Thu Bình.
Cô và Tưởng Thu Bình quen biết nhau qua môn golf. Ôn Chiêu Ninh từng truyền đạt kinh nghiệm chơi golf của mình cho bà ấy, hai người thường xuyên cùng nhau tập luyện nên tình cảm dần trở nên thân thiết và trở thành bạn tri kỷ.
Dịp sinh nhật bốn mươi tuổi lần này, khi Tưởng Thu Bình gửi thiệp mời cho nhà họ Lục đã đặc biệt viết thêm tên của Ôn Chiêu Ninh, đồng thời nhấn mạnh việc mời cô cùng tham gia bữa tiệc sinh nhật.
Chồng của Tưởng Thu Bình là Thượng Quan Hồng, giữ chức vụ cấp Bộ, quyền cao hơn Thị trưởng Thượng Hải Lục Càn Dũng tận hai cấp. Lục Càn Dũng đang dốc sức muốn thăng tiến nên tất nhiên phải nịnh bợ vợ chồng Thượng Quan Hồng. Người mà phu nhân Thượng Quan đã chỉ đích danh muốn gặp thì nhà họ Lục làm sao dám không mang theo.
Khi biết được mục đích của Lục Hằng Vũ, Ôn Chiêu Ninh ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm. Chỉ cần cô còn giá trị lợi dụng đối với hắn thì hắn sẽ không dám làm hại Thanh Ninh, ít nhất hiện tại con bé vẫn được an toàn.
Chỉ là đột ngột không thấy mẹ đâu, chắc hẳn Thanh Ninh đang rất sợ hãi.
Vì lo lắng cho con mà Ôn Chiêu Ninh mất ngủ hai đêm liền. Lục Hằng Vũ thấy trạng thái của cô ngày càng tệ đi nên đã gửi cho cô một đoạn video quay cảnh Thanh Ninh đang chơi Lego.
"Em không cần lo cho con, có người chăm sóc nó rồi. Chỉ cần em phối hợp tốt với anh, nói tốt cho anh và ba anh trong tiệc sinh nhật của phu nhân Thượng Quan thì anh sẽ cho em gặp con bé." Lục Hằng Vũ nói.
"Tôi biết rồi. Anh có thể gửi thêm nhiều video Thanh Ninh đang chơi đùa cho tôi được không? Tôi rất nhớ con."
"Anh sẽ bảo vệ sĩ gửi qua cho. Bây giờ em sửa soạn đi rồi cùng anh ra ngoài."
"Đi đâu?"
"Đưa em đi chọn một bộ lễ phục để mặc trong tiệc sinh nhật."
Lục Hằng Vũ đưa Ôn Chiêu Ninh đến một cửa hàng lễ phục cao cấp nhất ở Thượng Hải. Do đã hẹn trước nên ngay khi vừa bước vào cửa, nhân viên cửa hàng đã nhiệt tình chào đón và dẫn họ vào khu vực khách quý.
"Tự chọn đi, chọn bộ nào khiêm nhường một chút, đừng có quá nổi bật." Lục Hằng Vũ đưa tay vuốt ve gò má Ôn Chiêu Ninh rồi cười nói: "Dù sao thì gương mặt này của em cũng đủ nổi bật lắm rồi."
Ôn Chiêu Ninh không chịu nổi sự tiếp xúc thân thể suồng sã của hắn, nhưng vì sợ biểu hiện quá lộ liễu sẽ khiến hắn không vui làm hại đến Thanh Ninh nên cô chỉ đành lặng lẽ nhích người ra xa.
"Sao thế?"
"Không có gì, để tôi tự xem trước đã."
"Được."
Lục Hằng Vũ đi đến ghế sofa ngồi.
Ôn Chiêu Ninh đi dạo một vòng quanh cửa hàng, vừa nhắm trúng một bộ lễ phục màu champagne và định đi thử thì nghe thấy tiếng nhân viên ở cửa niềm nở chào đón: "Anh Hạ, cô Thẩm, hai người đến rồi ạ!"
Ôn Chiêu Ninh quay đầu lại và thấy Hạ Hoài Khâm cùng bạn gái đang từ ngoài bước vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)