Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh ta còn đặc biệt nhấn mạnh trong phần bình luận: “Là biên chế bệnh viện tuyến đầu.”
Đàm Đan Thanh tưởng mình đao thương bất nhập, cho dù thấy thiệp cưới của Trần Nghiên thì trong lòng cũng sẽ không có chút sóng gió nào. Nhưng lòng người rốt cuộc cũng làm bằng thịt, bị đâm một nhát dao thì vẫn sẽ chảy máu.
Tắt điện thoại, Đàm Đan Thanh lên lầu về nhà.
Đi đến cửa nhà, không hiểu sao, mở khóa vân tay ba lần đều thất bại.
Đến lần thứ ba, chuông cửa báo động đột nhiên vang lên ở hành lang.
Đàm Đan Thanh bị tiếng ồn làm đau đầu, vừa luống cuống lục chìa khóa trong túi, vừa gõ cửa: “Đàm Tiểu Bạch chết tiệt, em rơi xuống toilet rồi à? Ra mở cửa!”
Lời gào vừa dứt, cánh cửa trước mặt liền đột ngột bị kéo ra.
Trục cửa xoay, một làn hơi nước xịt khoáng hương chanh từ sữa tắm xộc thẳng vào mặt.
Đàm Đan Thanh bị luồng hơi nóng ập tới làm giật mình lùi lại nửa bước.
Ở cửa ra vào nhà cô, Tự Đông Dương đã giúp cô mở cửa.
◎ Phòng tắm ◎
Đàm Đan Thanh hoàn toàn không ngờ lại gặp anh ở nhà mình.
Cô cố ý ngẩng đầu xác nhận lại số nhà.
0901.
Không sai.
“Cậu...” cô gọi lớn sau lưng Tự Đông Dương, “Đàm Tiểu Bạch!”
“Chị...” Đàm Tiểu Bạch phóng vụt ra, nói: “Chị về rồi à, em vừa ở trên lầu.”
Đàm Tiểu Bạch ngớ người, từ nhỏ đến lớn không biết nhìn sắc mặt, không nhận ra lúc này cô đang rất khó chịu.
Cậu còn hăm hở giới thiệu với cô: “Tự Đông Dương, chị gặp rồi đó, cái người hôm nay đánh nhau nè.”
Lúc Đàm Tiểu Bạch nói, ánh mắt đầy sự chiếm hữu và hormone của anh trầm đọng trên người cô, khiến da gáy cô căng cứng một cách lạ lùng. Đàm Đan Thanh cố ý không nhìn anh, quay đầu nói với Đàm Tiểu Bạch: “Em, lại đây cho chị.”
“Đến đây, đến đây,” Đàm Tiểu Bạch đi theo cô vào bếp.
“Rốt cuộc là sao? Thằng nhóc đó...” Đàm Đan Thanh khoanh tay, nhíu mày hỏi: “Không phải em vừa đánh nhau với nó à? Sao lại để nó đến nhà?”
Đàm Tiểu Bạch cười gượng, giải thích: “Dạ, nhưng sau này em thấy cậu ấy cũng tốt lắm...”
“Hừ,” Đàm Đan Thanh nhếch mày, cười như không cười.
Đàm Tiểu Bạch là do cô nuôi lớn, cô đã sớm nắm rõ tính nết của cậu.
Ngốc nghếch, mềm lòng, thù hận không để qua đêm.
Cho dù giây trước vừa búng trán cậu, bảo cậu đừng có dính vào mấy thứ vớ vẩn,
Giây sau cậu vẫn chứng nào tật nấy, còn chạy đến ôm chân cô làm nũng.
“Tốt cỡ nào cơ? Cậu ta nhường cô gái em thích cho em rồi à?” Đàm Đan Thanh nói.
“Ha ha, ha ha” Đàm Tiểu Bạch cười ngây ngô, “Cậu ấy bảo sẽ giúp em cưa.”
Đàm Đan Thanh giơ chân đá vào đầu gối Đàm Tiểu Bạch, cậu loạng choạng, “Áu...”
“Đồ ngốc nhà em. Ngốc đến mức bị người ta bán rồi còn giúp người ta đếm tiền.” Đàm Đan Thanh giận sôi, “Cậu ta nói gì em cũng tin à? Đầu óc bị đánh cho khờ rồi sao.”
Trên trán Đàm Tiểu Bạch vẫn còn dán băng cá nhân, bàn tay Đàm Đan Thanh định đẩy đầu cậu, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng vuốt vuốt mép băng cá nhân bị bong ra.
Đàm Tiểu Bạch tủi thân nói: “Chị ơi, em thấy cậu ấy cũng tội lắm. Cậu ấy bảo với em là bố mẹ cãi nhau, cậu ấy không có chỗ đi. Đã lớp 12 rồi mà còn cãi nhau nữa? Bố mẹ kiểu gì vậy?”
Đàm Đan Thanh quay người vặn vòi nước nóng lạnh, rót một cốc nước ấm.
Đàm Tiểu Bạch không ngừng cố gắng, tiếp tục nói: “Cậu ấy học giỏi lắm, top 10 khối, điểm tuyệt đối môn Tự nhiên. Cậu ấy ở đây, bình thường em còn có thể hỏi bài... Hơn nữa, chiều nay nhận được tin nhắn của chị, em đã đồng ý với người ta rồi. Cậu ấy mang đồ đến hết rồi, muộn thế này mà đuổi người ta đi cũng không hay lắm, đúng không chị...”
Đàm Đan Thanh từ tốn uống nước ấm, trong lòng nhất thời cảm thấy bồn chồn, bực bội.
Tự Đông Dương và Đàm Tiểu Bạch tuổi tác gần bằng nhau.
Nếu hôm nay là Đàm Tiểu Bạch không có chỗ đi, đáng thương ngồi xổm trước cửa nhà cô.
Cô nhất định cũng hy vọng có người nào đó từ trên trời rơi xuống, giúp đỡ cậu một tay.
Nhà cô cũng không thiếu phòng trống, nhường một phòng cho Tự Đông Dương tạm trú, thực ra cũng không ảnh hưởng gì đến cô.
Thậm chí nói quá lên, vào thời điểm quan trọng như năm cuối cấp 3, việc cô tiện tay giúp đỡ có thể thay đổi tương lai của Tự Đông Dương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)