Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chị Ơi, Anh Yêu Em Chương 17:

Cài Đặt

Chương 17:

Cân thịt xong, Đàm Đan Thanh vội vàng cầm miếng thịt bò mà Tự Đông Dương đã cố công tranh thủ được lên xem, mắt lấp lánh, trong lòng đặc biệt vui, có cảm giác như vớ được món hời.

“Miếng thịt cậu chọn không tệ đâu,” cô nói: “Đỏ hơn những miếng khác một chút.”

Tự Đông Dương: “……”

Đàm Đan Thanh tiếp tục lạch cạch ném đồ vào xe đẩy, khoai tây chiên, bánh quy, sô cô la.

Tự Đông Dương thì không lấy gì cả.

“Cậu không lấy đồ ăn vặt sao?” Đàm Đan Thanh đẩy Tự Đông Dương, nói: “Muốn ăn gì thì tự lấy đi chứ, định để tôi phải mời ba lần bảy lượt ư?”

Nếu Đàm Tiểu Bạch ở đây, kệ hàng đã sớm bị vét sạch rồi.

Đàm Đan Thanh không tin, trẻ con ở tuổi này lại không thích ăn vặt.

Khu trẻ em, một đám nhóc con đang nài nỉ mẹ chúng mua cho ‘trứng bất ngờ’. (Giống loại kẹo Kinder Joy cho trẻ con)

Đàm Đan Thanh cố ý chỉ vào kệ hàng trẻ em, nói: “Làm một ‘quả trứng bất ngờ’ nhé?”

Biểu cảm của Tự Đông Dương cuối cùng cũng không giữ được nữa.

Anh nhìn cô bằng vẻ mặt bất lực, khóe mắt và khóe miệng cùng lúc giật giật.

Trông đặc biệt thú vị.

Đàm Đan Thanh nín cười, nói: “Được rồi được rồi, là tôi muốn ăn.”

Đến quầy thu ngân, hàng người thanh toán đã xếp thành hàng dài, người chen chúc người, chân giẫm chân, sắp không thở nổi.

Vốn là Tự Đông Dương đẩy xe đẩy, Đàm Đan Thanh đi bên cạnh anh. Nhưng chỗ quầy thu ngân quá đông người, Đàm Đan Thanh bị người ta vô ý va vào vai. Tự Đông Dương nhanh mắt lẹ tay, kéo cô về phía mình một cái, để cô nép vào giữa xe đẩy và anh.

Nhờ lợi thế chiều cao, Tự Đông Dương dễ dàng chắn khỏi dòng người đông đúc.

Nhưng cũng chính vì lợi thế chiều cao của anh, Đàm Đan Thanh gần như bị anh ôm trọn vào lòng.

Lồng ngực nóng bỏng và rộng lớn, cách lưng cứng đờ của cô chỉ một khoảng bằng tờ giấy.

Dòng người đông đúc lúc đi lúc dừng.

Khi dừng, cô bị giữ lại chỗ cũ, còn Tự Đông Dương vẫn tiếp tục đi về phía trước, thế là xương sống cô chạm vào lồng ngực rắn chắc. Hóa ra cơ ngực mềm mại, như kẹo bông gòn.

Khi chen chúc sát vào nhau, anh lại lùi về sau, kéo giãn khoảng cách an toàn với cô. Cơ thể tách rời, nhưng hơi ấm thì không, vẫn còn nóng hổi, chờ đợi lần va chạm thứ hai.

Đàm Đan Thanh chờ đợi sốt ruột, đầu mũi rịn ra chút mồ hôi.

Lúc này đột nhiên nghe thấy Tự Đông Dương nói trên đầu: “Bên kia có quầy tự thanh toán.” Kéo theo lồng ngực anh rung động.

Cô lập tức như thấy được cứu tinh, nói: “Chúng ta mau qua bên đó đi.”

Tự Đông Dương đẩy xe đẩy mở đường, hai người cố gắng chen chúc đến quầy tự thanh toán.

Đàm Đan Thanh cảm thấy cảnh này, đặc biệt giống Tôn Sách dùng chiêu cuối…

Tốc độ của quầy tự thanh toán nhanh hơn nhiều.

Chưa đầy hai phút đã quét mã xong.

Khi mã thanh toán hiện ra, Đàm Đan Thanh đang định mở khóa điện thoại, lại nghe thấy tiếng thông báo thanh toán thành công.

Tự Đông Dương đã thanh toán nhanh hơn cô một bước.

Đàm Đan Thanh ngẩn người, nói: “Cậu thanh toán làm gì? Để tôi mua cho chứ.”

Tự Đông Dương im lặng, cúi đầu đóng gói đồ vào túi ni lông.

Đàm Đan Thanh thầm nghĩ, có lẽ là do lòng tự trọng của thiếu niên mạnh mẽ.

Đối với họ, để người khác giới trả tiền là chuyện mất mặt.

Cho nên dù trong túi sạch hơn cả mặt, cũng phải giành trả tiền.

Cô thấy có chút buồn cười, lắc đầu, gửi cho anh một phong bao lì xì trên WeChat, nói: “Tự Đông Dương, cậu đừng giành với chị chứ, nhận lì xì đi.”

Cô cất bước đi ra ngoài, phía sau Tự Đông Dương xách túi ni lông, sắc mặt lại không được tốt.

*

Về đến nhà, trong nhà không có ai.

Đàm Đan Thanh kéo cửa phòng vệ sinh ra.

Trên bồn cầu cũng không có ai.

Đàm Tiểu Bạch đừng nói đến chuyện về nhà đi vệ sinh. Ngay cả bước chân vào nhà cậu ấy cũng chưa từng!

“Hô hô hô…”

“Tốt tốt tốt, tốt tốt tốt…”

“Ha ha ha!”

Đàm Đan Thanh đi quanh nhà một vòng, phát ra từng tràng cười lạnh rợn tóc gáy.

“Ra dáng rồi đó, đúng là ra dáng rồi, còn học cả nói dối nữa, về đây chị băm mày ra cho chó ăn.” Đàm Đan Thanh buông lời đe dọa.

Giây tiếp theo, Đàm Tiểu Bạch mở tin nhắn mới nhận trên điện thoại.

Lập tức sắc mặt tái mét.

“Em rút đây, rút đây…”

Tin nhắn chỉ có ba chữ—

Đàm Đan Thanh: 【Em chết chắc.】

Đàm Đan Thanh rửa tay, vào bếp lầm bầm chửi rủa rồi bắt đầu thái rau.

Cô không thích nấu ăn lắm.

Đối với kiểu chuyện như rửa rau, thái rau mất một tiếng, ăn mười phút này, cô không mấy nhiệt tình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc