Thế nhưng ba anh em nhà họ Lục vừa mới được chị gái “yêu thương giáo dục” cho một trận, lại tự nhận mình đã là những người trưởng thành chín chắn, không muốn làm những chuyện trẻ con nữa.
Dù không tình nguyện đến đâu, cả ba vẫn phải ngồi vào hàng ghế sau. Ba đôi chân dài gần như chẳng có chỗ mà duỗi.
Rời khỏi ga tàu, Lục Thời Quân đặt hai tay lên đầu gối một cách không tự nhiên. Anh ngẩng đầu nhìn chị gái đang im lặng ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ, không biết cô đang nghĩ gì.
Năm năm không gặp, chị gái trông có vẻ gầy yếu hơn trước, trên gương mặt cũng phảng phất vẻ mệt mỏi.
Nhất định là tại tên họ Tần kia!
Ngay từ đầu anh đã cảm thấy Tần Lẫm chẳng phải người tốt lành gì. Giờ lại thấy chị gái một mình đi tàu lên Đông Bắc theo quân, anh muốn hỏi vài câu nhưng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Hơn nữa còn có đại ca là người ngoài đang lái xe, Lục Thời Quân cũng không tiện hỏi chuyện riêng.
Suy nghĩ một lúc, anh khẽ hắng giọng, định giới thiệu sơ qua về khu gia đình quân nhân, tiện thể kể một chút tình hình của mình ở Đông Bắc:
“Khụ, chị, em…”
Vừa mở miệng, anh đã nhận được một ánh mắt sắc bén từ chị gái.
Lục Thời Quân lập tức đổi giọng:
“Em… an toàn là quan trọng nhất. Đại ca, anh lái xe cẩn thận một chút, đừng có hấp tấp quá.”
Chu Húc nắm chặt vô lăng:
“…Ừ.”
Lục Thời Hoài cười trên nỗi đau của người khác.
Ai bảo không chịu nói chuyện cho đàng hoàng, đáng đời bị trừng mắt.
Đến khi Lục Thời Quân vắt óc nghĩ xem nên nói gì tiếp, Lục Thời Du thu hồi ánh mắt, nhìn về phía trước, dùng khóe mắt liếc người đang lái xe là Chu Húc.
Cô nhớ ra rồi.
Sở dĩ cái tên Chu Húc khiến cô cảm thấy quen tai không chỉ vì mấy năm nay Lục Thời Quân từng vô tình nhắc đến vài lần khi gọi điện.
Trong cuốn sách kia, vị thủ trưởng bị Lục Thời Dã làm chậm trễ việc chữa trị cũng tên là Chu Húc.
Ba người ngồi hàng ghế sau huých khuỷu tay nhau mấy lần. Lục Thời Hoài trừng mắt nhìn ông anh hai đã nhất quyết không chịu mở miệng nữa, rồi lại nhìn ông em út nhát cáy, đành cắn răng tìm chuyện nói:
“Chị, lần này chị đến đây đã nói với chú Nghiêm chưa? Em nhớ chú Nghiêm rất coi trọng chị. Chú ấy cứ thế để chị đến theo quân sao?”
Lục Thời Du im lặng một thoáng. Chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu, cô không giấu giếm:
“Chị nghỉ việc rồi. Định đến đây nghỉ ngơi một thời gian, sau đó sẽ ra ngoài làm ăn buôn bán.”
Nghỉ việc?
Ba người đồng thời cảm thấy hối hận. Đáng lẽ họ không nên vì mâu thuẫn giữa anh em mà suốt gần nửa năm không chủ động gọi điện cho chị.
Nếu không, cho dù không khuyên được chị nghỉ việc thì ít nhất cũng có thể kịp thời biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bầu không khí im lặng dần bao trùm trong chiếc xe Jeep.
Chu Húc không nhịn được liếc nhìn qua gương chiếu hậu, nhìn sắc mặt ba anh em nhà họ Lục.
Nhận thấy ba người em trai rơi vào im lặng như chết, Lục Thời Du suy nghĩ một chút rồi tiếp tục ném xuống một quả bom thứ hai:
“Chị và Tần Lẫm ly hôn rồi. Trước khi cưới, anh ta đã không rõ ràng với người khác, chị bắt gặp ngay tại trận.”
Lục Thời Quân đấm mạnh một cú vào lưng ghế, trên mặt nở ra một nụ cười dữ tợn.
Lục Thời Hoài lạnh lùng nhìn gương mặt tuấn tú của mình, bóp nát chiếc gương nhỏ vừa lén lấy ra.
Lục Thời Dã vẫn luôn im lặng ngẩng đầu lên, mặt không chút cảm xúc, đưa tay đẩy gọng kính.
Kính mắt bị hơi thở phả ra phủ một lớp sương mờ, che đi đôi mắt sắc bén ẩn bên dưới.
Bị Lục Thời Quân đấm mạnh vào lưng ghế, Chu Húc đành lên tiếng nhắc nhở:
“Bình tĩnh.”
Chị gái nhà họ Lục còn chưa nổi giận, bọn họ quanh năm ở bên ngoài lại gây gổ, suốt nửa năm cũng chẳng chủ động gọi cho chị lấy một cuộc, có gì đáng để tức giận chứ.
Lục Thời Quân hiểu được ý trong lời đại ca, trong lòng càng thêm hổ thẹn và áy náy.
Chị gái lúc nào cũng nhớ đến bọn họ, cách một khoảng thời gian lại gửi đủ loại đồ ăn thức mặc đến.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

