Lục Thời Quân chạy đến trước mặt Lục Thời Du, cười sảng khoái dang rộng hai tay:
“Chị, em…”
Lục Thời Du nhìn gương mặt đẹp trai đang dí sát trước mắt, anh em bất hòa?
“Bốp!”
Lục Thời Hoài vừa chạy đến phía sau thì sững người, rất nhanh đã bắt đầu hả hê. Lục Thời Quân đứng chẳng ra đứng, ngồi chẳng ra ngồi, lớn tướng như vậy mà ngay cả tiếng phổ thông cũng nói chẳng ra hồn, bị đánh cũng đáng:
“Chị…”
Thích cùng một người phụ nữ?
“Bốp!”
Lục Thời Dã nhìn anh hai, nhìn anh ba, rồi lại nhìn chị gái, đưa tay đẩy gọng kính.
Đầu óc lú lẫn, ngu ngốc tìm chết?
“Bốp!”
Ba cái tát liên tiếp giáng xuống, xung quanh im phăng phắc trong thoáng chốc. Đám đông không hẹn mà cùng tránh sang một bên.
Trước khi đến ga tàu, Chu Húc không phải chưa từng nghĩ xem người chị thế nào mới có thể nuôi dạy được ba người em trai tài giỏi như Lục Thời Quân, Lục Thời Hoài và Lục Thời Dã.
Anh cũng từng nghe người khác đôi lần nhắc đến, chỉ cần chị gái nhà họ Lục gọi điện đến, bất kể tính tình ba anh em nhà họ Lục thế nào, cả ba đều ngoan ngoãn thật thà đến mức chẳng giống bình thường chút nào.
Vì vậy, không ít người trong đại viện quân khu đều đoán rằng, nói thế nào thì chị gái nhà họ Lục cũng phải là một bà cô dữ dằn, ngang ngược, chẳng nói lý lẽ.
Cho dù ba anh em nhà họ Lục đã giải thích mấy lần, cũng chẳng có tác dụng gì.
Dù sao biểu hiện ngoan ngoãn của họ chính là bằng chứng rõ ràng nhất.
Khi tận mắt nhìn thấy chị gái nhà họ Lục ở ga tàu, Chu Húc thực ra có hơi bất ngờ.
Giữa cơn gió lạnh buốt, người phụ nữ mặc một chiếc váy dài màu xanh đậm trông xinh đẹp rực rỡ, thậm chí có phần nổi bật.
Nhưng thứ khiến người ta ấn tượng sâu sắc nhất không phải dung mạo của cô, mà là đôi mắt dài và sáng ấy.
Đôi mắt nằm giữa nét mắt đào hoa và mắt phượng, kết hợp với gương mặt ấy, tạo nên một sức sống căng tràn rất riêng thuộc về cô.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc sau, Chu Húc tận mắt thấy người phụ nữ trông có vẻ hơi gầy và nhỏ nhắn kia liên tiếp vung tay tát ba cái, đánh cho ba anh em nhà họ Lục ngây người.
Cả ba đều bị tát, tâm trạng của ba anh em ngược lại trở nên cân bằng.
Ba anh em nhà họ Lục lần đầu tiên sau mấy năm lại ăn ý đến vậy. Cả ba ôm mặt đứng thành một hàng, lưng thẳng tắp, đồng thanh hô:
“Chị, lần sau bọn em không dám nữa!”
Bất kể chị vì chuyện gì mà dạy dỗ họ, cứ nhận sai trước thì chắc chắn không sai.
Nhận sai xong, Lục Thời Hoài ỷ vào việc mình ở bên chị gái nhiều năm hơn, đang định làm nũng nói mặt đau.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ vẻ mặt Lục Thời Du, lời nói lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
Lần trước Lục Thời Hoài nhìn thấy chị gái đau lòng đến đỏ cả mắt đã là hơn mười năm trước. Lúc này lại nhìn thấy một lần nữa, anh nhất thời có chút luống cuống.
Lục Thời Dã nhạy bén hơn anh. Cậu huých mạnh khuỷu tay vào anh ba, ra hiệu anh mau nghĩ cách.
Lục Thời Hoài không để lộ vẻ gì, cũng huých khuỷu tay về phía Lục Thời Quân.
Trong lòng Lục Thời Quân chửi thầm.
Lúc này mới nhớ đến anh à? Biết coi anh là anh hai rồi à? Bình thường làm gì đi đâu hết rồi?
Lục Thời Quân vỗ hai cái lên vai Lục Thời Hoài và Lục Thời Dã:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau xách hành lý cho chị!”
Nói xong, anh nghiêng người chắn gió lạnh cho chị gái, xoa xoa hai tay rồi cười lấy lòng:
“Chị, lại đây, em giới thiệu với chị. Đây là đại ca của em, cũng chính là doanh trưởng của bọn em, Chu Húc.
Chị đừng thấy anh Chu bằng tuổi em mà tưởng anh ấy bình thường nhé. Anh ấy giỏi lắm! Mấy năm trước tự học rồi thi đỗ Bắc Hoa! Chính là trường nổi tiếng nhất ở Kinh Đô ấy.
Năm ngoái anh Chu tranh thủ học xong chương trình đại học, hiện giờ đang học cao học ở Bắc Hoa!”
Không biết có phải ảo giác hay không, Chu Húc mơ hồ cảm thấy khi giới thiệu anh, Lục Thời Quân cố tình nhấn mạnh hai chữ “Bắc Hoa”.
Cứ như trong mắt chị gái anh ta, chức doanh trưởng, đoàn trưởng hay thủ trưởng gì đó cũng chẳng quan trọng bằng hai chữ Bắc Hoa.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)