Lục Thời Du cười tươi rói nhận tiền, vỗ vai La Tam:
“Chủ nhiệm La có tiền đồ đấy, tôi rất coi trọng ông. Cố lên nhé!”
La Tam đứng nhìn theo bóng Lục Thời Du rời đi, hồi lâu vẫn không hiểu nổi.
La Tam giơ tay chỉ về hướng Lục Thời Du vừa rời đi, lớn tiếng mách:
“Còn chưa đến giờ tan ca mà Lục Thời Du đã rời khỏi vị trí rồi. Tôi đã bảo mà, phụ nữ thì làm tổ trưởng phân xưởng cái gì chứ, chẳng có chút tinh thần trách nhiệm nào. Còn không bằng ngoan ngoãn ở nhà làm việc nhà, trông con!”
Người phụ tá bĩu môi. Chẳng biết là ai ỷ mình là tổ trưởng phân xưởng, nổi tiếng khắp xưởng vì chuyên đi trễ về sớm, chẳng chịu làm việc đàng hoàng, chuyện gì cũng muốn xen vào làm kẻ phá rối:
“Chủ nhiệm La, ông còn chưa biết sao? Chủ nhiệm Lục vừa xin nghỉ việc rồi, sau này không làm ở đơn vị chúng tôi nữa.”
Trước mắt La Tam tối sầm:
“Cậu nói gì?!!!”
Trước cửa Cục Dân chính.
“Ly! Nhất định phải ly! Ông ra ngoài hỏi thử xem, có bà vợ nào giống Lục Thời Du không? Có chút thời gian là dồn hết vào đơn vị, việc nhà thì không làm, con cái cũng không sinh, cô ta muốn lên trời luôn rồi!”
“Còn chú hai, thím ba, cậu tư, dì năm của cô ta, ai nhờ cô ta giúp tìm việc thì cô ta lại làm bộ mặt khó chịu, chẳng chịu nghe hết câu đã từ chối. Người không biết còn tưởng cô ta mới là người làm chủ gia đình!”
“Hừ, nói đến đám họ hàng đó làm gì. Chúng tôi là bố mẹ anh, là bố mẹ chồng của Lục Thời Du! Nhìn xem cô ta tìm cho chúng tôi công việc gì!
Một người rửa bát, một người quét dọn. Đây là việc mà con người làm sao? Tiền ít, việc nhiều, lại chẳng được nhàn! Uổng cho cô ta còn là tổ trưởng phân xưởng! Tôi mà thấy ngày nào cô ta thật sự lên được chức phó xưởng trưởng, chẳng phải cái đuôi sẽ vểnh lên tận trời sao?”
Tần Lẫm nghe bố mẹ không ngừng oán trách, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt bình tĩnh, vô thức kéo lại quần áo:
“Đúng là phải ly hôn. Con đã bàn bạc với Lam Lam rồi, tháng sau sẽ cùng cô ấy đến Cảng Thành. Cô ấy đã tìm cho con một công việc quản lý.”
Nghe đến cái tên Lam Văn, bố mẹ Tần Lẫm không khỏi nhớ lại cảnh tượng trắng trợn vừa rồi, ho khan một tiếng:
“Vậy cũng tốt. Hai đứa… Lam Văn cô ấy… dù thế nào cũng tốt hơn Lục Thời Du, xinh đẹp, hiểu chuyện lại có tiền.”
Nhưng sau chuyện vừa rồi, người sốt ruột lại không phải Tần Lẫm mà là Lam Văn.
“Giấy đăng ký kết hôn tôi mang theo rồi, đi thôi.”
Lục Thời Du liếc Tần Lẫm một cái. Nể tình một nghìn đồng, cô mặc kệ những lời lải nhải của bố mẹ anh ta.
Thấy Lục Thời Du bước vào Cục Dân chính, Tần Lẫm dưới sự thúc giục sốt ruột của bố mẹ đành nặng nề bước theo.
Nửa tiếng sau, Tần Lẫm cầm giấy chứng nhận ly hôn, bị bố mẹ kéo về nhà. Bọn họ liên tục nhắc nhở rằng ly hôn thì ly hôn, nhưng nhà cửa, tiền tiết kiệm tuyệt đối không thể để Lục Thời Du chiếm lợi.
Vừa đi đến cửa tầng một, họ đã thấy cửa nhà mở toang, có mấy người ra ra vào vào khiêng đồ đạc.
Ba người nhà họ Tần vẫn còn đang kích động vì chuyện ly hôn. Vừa thấy cảnh tượng này, lập tức nổi trận lôi đình, túm lấy một người rồi xối xả mắng té tát:
“Các người làm gì vậy? Đây là nhà tôi! Ai cho các người vào? Tin không, tôi đi mách xưởng trưởng!”
Người bị kéo lại là bảo vệ của xưởng dệt. Anh ta kiên nhẫn giải thích:
“Chủ nhiệm Lục không còn làm việc ở đơn vị nữa, căn nhà này đã được đơn vị thu hồi, phân lại cho cả nhà ông Lưu. Mấy người đến đúng lúc đấy, mau chuyển ra ngoài. À đúng rồi, hai người các bà…”
Bảo vệ gạt tay mẹ Tần ra, chỉ vào bà ta và bố Tần Lẫm:
“Cả hai người đều bị sa thải. Sau này không cần đến đơn vị làm việc nữa.”
“Cái gì?!”
Người nhà họ Tần giống như vừa bị sét đánh, mắt trợn trừng.
Tần Lẫm cũng không dám tin:
“Lục Thời Du đâu? Có phải cô ấy cố tình sai các người nói như vậy không? Bảo cô ấy lập tức ra đây cho tôi!”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
