Trong ba anh em nhà họ Lục, Lục Thời Quân còn trẻ tuổi đã lên đến chức phó doanh trưởng.
Trong số các doanh trưởng, phó doanh trưởng của toàn bộ đại viện quân khu, ngoại trừ Chu Húc, Lục Thời Quân là người trẻ tuổi mà có tiền đồ nhất.
Lục Thời Hoài thì càng khỏi phải nói. Vừa đến đã gặp đúng một cơ hội lớn ngàn năm có một, mà anh cũng nắm chắc cơ hội ấy. Sau vài lần xuất hiện trước mặt mọi người, anh trực tiếp trở thành phó đoàn trưởng đoàn văn công.
Còn Lục Thời Dã nhỏ tuổi nhất tuy ít nói, nhưng y thuật vô cùng giỏi. Cậu từng cứu chữa không ít thương binh. Những căn bệnh lâu năm, qua tay cậu, cho dù không thể chữa khỏi hoàn toàn thì cũng có thể hồi phục phần lớn.
Ba người như vậy, dù xuất thân từ nhà nào cũng đủ khiến tổ tiên trên trời phải mỉm cười.
Đằng này ba người đều tài giỏi, lại còn là anh em ruột cùng một nhà!
Điều khiến người ta kinh ngạc hơn nữa là ba anh em nhà họ Lục từ nhỏ đã mất cả cha mẹ lẫn ông bà nội ngoại, hoàn toàn do một tay chị gái nuôi lớn.
Người trong đại viện quân khu sao có thể không tò mò, sao có thể không muốn được gặp đủ người nhà họ Lục?
Ba anh em nhà họ Lục gần như ngày nào cũng có thể bắt gặp trong đại viện quân khu, ai nấy đều đẹp trai ngời ngời.
Nghĩ thế nào thì chị gái nhà họ Lục chắc cũng không đến nỗi nào, chỉ có tính tình thì…
“Chậc chậc, có lần tôi nghe Tiểu Dư trực điện thoại kể, trước khi nghe điện thoại, Lục phó doanh trưởng còn vênh váo chẳng coi ai ra gì. Vậy mà vừa nghe thấy giọng nói từ đầu bên kia, thái độ lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ, chỉ thiếu mỗi việc đứng nghiêm tại chỗ rồi giơ tay chào đối phương!”
“Hôm đó lúc đi ngang qua nhà họ, tôi cũng nhìn thấy. Lục phó đoàn trưởng với Lục quân y chẳng biết vì chuyện gì mà đang giận dỗi nhau, suýt chút nữa đánh nhau ngay tại chỗ. Lục phó doanh trưởng chỉ nói đúng một chữ ‘chị’, thế là hai người lập tức im re.”
Bà thím mắt xếch lên tiếng đầu tiên nhìn chằm chằm về phía cổng:
“Tôi nhất định phải xem chị gái Lục Thời Hoài đẹp đến mức nào, mới khiến nó gặp người phụ nữ nào cũng chê xấu!”
Những người bên cạnh nghe vậy, trong lòng đều sáng như gương.
Vợ doanh trưởng Trần nào phải muốn xem chị gái nhà họ Lục trông thế nào, rõ ràng là cố tình muốn châm chọc vài câu để trút cục tức.
Nhưng chuyện đó cũng chẳng thể trách Lục Thời Hoài. Là vợ doanh trưởng Trần cứ nhất quyết muốn se duyên Lục Thời Hoài với con gái mình.
Lục Thời Hoài từ chối hết lần này đến lần khác. Nếu anh không nói nặng lời một chút, nhà họ Trần e rằng còn được nước lấn tới, nên cuối cùng anh mới buông một câu cứng ngắc rằng cô con gái nhà họ Trần “không xinh”.
Đàn ông cũng chẳng khác phụ nữ, cũng thích buôn chuyện.
Hai người lính trẻ canh ở cổng khu gia đình quân nhân đứng thẳng người, ánh mắt không ngừng liếc về phía chiếc xe Jeep.
Dù sao Lục phó doanh trưởng vẫn chưa có vợ.
Nhưng được nhìn anh bị chị gái nhà họ Lục túm tai cũng được.
Bọn họ không kén chọn!
Đón nhận đủ loại ánh mắt kín đáo lẫn công khai, cửa sau chiếc Jeep mở ra trước. Lục Thời Quân và Lục Thời Hoài đồng thời bước xuống từ hai bên cửa.
Lục Thời Quân quay người đi lấy hành lý trong cốp xe, còn Lục Thời Hoài tự nhiên đi đến bên ghế phụ, đích thân mở cửa:
“Chị, đây là đại viện quân khu. Xuống xe đi.”
Theo tiếng “Ừ” khe khẽ, một đôi chân dài bước xuống xe trước, ngay sau đó cả người cô cũng xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Hai người lính trẻ đứng ở cổng vượt qua bóng Lục Thời Hoài, nhìn rõ người bước xuống xe thì đồng thời lộ vẻ kinh ngạc.
Khác hẳn tưởng tượng, chị gái nhà họ Lục không phải một bà chằn nóng tính.
Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh đậm, trên vai khoác chiếc áo len cardigan màu trắng mềm mại và ấm áp. Khi cười lên, cô vừa xinh đẹp vừa dịu dàng.
Thoạt nhìn không quá giống ba anh em nhà họ Lục, nhưng nhìn kỹ vài lần sẽ phát hiện đường nét giữa chân mày và đôi mắt của bốn người có đến sáu, bảy phần tương đồng.
Điểm khác biệt là chị gái nhà họ Lục trông rực rỡ và tinh tế hơn.
Lục Thời Du xuống xe, quan sát xung quanh vài lượt rồi sánh vai cùng Lục Thời Hoài đi vào khu gia đình quân nhân, cứ như đã quên mất trong xe Jeep vẫn còn một người.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


