Một người họ Trương, một người họ Kinh, sao có thể là người một nhà được.
Hơn nữa cô từng hỏi Trương Hạc Ninh, tên của ba anh em nhà họ Trương cô đều biết.
Anh Cả tên là Trương Hạc Niên.
Anh Hai là Trương Hạc Hành.
Lão Tam là Hạc Ninh.
Chẳng liên quan nửa xu nào đến người họ Kinh.
Tống Hi chỉ một lòng nghĩ đến chuyện ly hôn: "Vậy chúng ta ly..."
"Nhưng xu hướng tính dục của tôi rất bình thường, đêm hôm đó là lần đầu tiên của tôi, tôi và Trương Hạc Hành trong sạch, cậu ấy chỉ là một nghệ sĩ dưới trướng tôi mà thôi, tôi là một người đàn ông rất bình thường, tuân thủ đạo đức đàn ông, không tìm vợ trên danh nghĩa, càng không lừa dối em."
Kinh Trạc không đợi cô nói hết, trực tiếp cắt ngang suy nghĩ của cô.
"Cho nên em là vợ hợp pháp và đúng quy định của tôi, không phải vợ trên danh nghĩa, càng không cần ly hôn."
Không ngờ anh giải thích rõ ràng rành mạch như vậy, lẽ nào thật sự là một hiểu lầm?
Nhưng cô không ngốc đến thế.
Cô nghi ngờ nói: "Vậy tại sao Trương Hạc Hành lại ký hợp đồng với anh? Bọn họ nói, công ty của anh ấy chỉ ký hợp đồng với một mình anh ấy, là chim hoàng yến được bao nuôi, hai người các anh có quan hệ gì vậy?"
Kinh Trạc không nể mặt: "Năng lực của nó không tốt, làm ăn tệ, bố nó cầu xin tôi, nhờ tôi chăm sóc tài nguyên cho nó."
Kinh Trạc hít sâu một hơi, phân tích với cô: "Gia cảnh Trương Hạc Hành khá giả, không thể làm chim hoàng yến được. Nếu nó vì tài nguyên mà hy sinh nhan sắc bị đàn ông làm nhục, bố nó và anh nó đều sẽ đánh gãy chân nó."
Lời này cũng có lý.
Tống Hi hiểu biết về nhà họ Trương nhiều hơn, đương nhiên biết điều kiện gia đình họ không tệ, Trương Hạc Hành hoàn toàn chỉ là vào giới giải trí trong nước chơi bời mà thôi.
Xem ra người đàn ông trước mắt có quan hệ tốt với trưởng bối nhà họ Trương, nên mới rõ tình hình nhà họ Trương như vậy.
Biết là mình đã hiểu lầm, Tống Hi thầm thở phào nhẹ nhõm.
May mà, không phải dùng chung một người chồng với đàn ông.
"Vì tôi ghen." Anh bình tĩnh trả lời.
"Vợ tôi trong ống kính livestream, mặt đỏ tim đập tỏ tình với người đàn ông khác, tặng quà cho người đàn ông khác, ngượng ngùng ôm người đàn ông khác, tôi ghen tị, bụng dạ hẹp hòi, ghen."
"Cho nên tôi lên đó để tách hai người các em ra."
"Không ngờ lại gây ra hiểu lầm lớn đến vậy, em không phải kỳ đà cản mũi, nó mới phải."
Anh từng câu từng chữ nói ra đều nghiêm túc và có lý, khóe mắt đuôi mày đều tràn đầy thành ý, xuyên qua đôi mắt đen láy ấy, không thể thấy bất kỳ chút chột dạ hay lời nói dối nào.
Dường như mỗi lời nói đều bén rễ, đập vào tim cô.
Tống Hi há hốc miệng ngây người nửa ngày, không nói nên lời.
"Anh, anh, anh..."
"Vậy thì." Anh nhìn cô, nét mày thanh tú lộ ra ý cười nhàn nhạt: "Vợ Kinh, còn muốn ly hôn không?"
Tống Hi: "..."
"Vợ, về nhà với tôi không?"
Tống Hi: "..."
Tống Hi không ly hôn.
Tống Hi không làm loạn nữa.
Tống Hi đi theo "chồng" cô về nhà.
Chiếc Bentley màu đen chầm chậm chạy trên đường, xe chạy vững vàng. Người đàn ông ngồi bên cạnh cô, hai người ngồi sát gần nhau, mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng từ người anh vương vấn nơi chóp mũi cô.
Tống Hi ngồi thẳng tắp, lấy điện thoại ra lén gửi WeChat cho Trương Hạc Ninh.
[Cún nhỏ, cậu chạy đi đâu rồi???]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)